• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

Ầm ĩ chuyện bản quyền

October 30, 2008 by mrhoi Leave a Comment

Mấy hôm rồi, vụ kiện ầm ĩ của NhacSo và RIAV xới tung mạng internet của Việt Nam lên, tôi cũng chẳng hiểu thực hư thế nào, vì giờ mình cũng chẳng nắm được thông tin gì mấy, nhưng thấy các thông tin la liếm trên diễn đàn thì mấy bác RIAV nhà mình (nói thẳng là ngu, ngu lắm) chẳng biết gì cả toàn để người khác giật dây làm hộ, cái thói ỉ lại, lười suy nghĩ, tham lam điển hình của công chức Việt Nam một lần nữa lại hiển hiện trong vụ này.

Tôi là người đã chứng kiến NS được hình thành và phát triển ra sao, để có được như ngày hôm nay công sức và đầu tư của những người yêu thương gây dựng nó không phải là nhỏ, chặng đường khó khăn tưởng đã qua, đã đến lúc nó mang về lợi ích cho cộng đồng, cho Việt Nam, thì đụp một cái, chính cái nơi nó gửi gắm nhiềm tin ban đầu đập nó cái bộp.

Đây là suy nghĩ cá nhân của mình, nhưng tôi thấy cực kỳ buồn cười, khi người đỡ đầu của NS lúc đầu là “Trung tâm bảo vệ quyền tác giả” hồi đó là do Bác Phó Đức Phương cầm đầu, nhưng khi vận hành NS lại bị gặp rắc rồi với các hãng đĩa, mẹ ơi, “bố nuôi” không bảo vệ được con, thì nó đành tự lăn xả, cun cút đi xin từng hợp đồng một. Rồi đây sau mấy vụ “bán buôn” hoành tráng, nó bị chính người đỡ đầu của nó nghe lời xúi dục của người ngoài, và ngoài Việt Nam, đánh nó.

Vụ này nghĩ lại chẳng khác gì các ông bố, bà mẹ Việt, đem đưa con yêu quý của mình đi bán, để lấy một vài đồng ít ỏi, mà họ coi là nhiều. Nghĩ lại cái tâm lý tiểu nông vẫn còn ở trong con người mấy bác nhà mình, buồn nhỉ.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: Bác Phó, bố nuôi, Đức Phương, FPT Online, ngu lắm, NhacSo, RIAV, Việt Nam

Entry for September 28, 2008

September 28, 2008 by mrhoi Leave a Comment

Nhân dịp bạn Dế cựa mình sau một thời gian ngủ dài, và tự nhiên lượt comment vào TYC nhiều hơn thường ngày, và cũng nhân lúc mình tự nhiên cảm thấy hạnh phúc.

Tối mấy hôm trước lọ mọ vào vào blog của bạn Dế, mà đúng hơn là CN tuần trước, tự dưng hỏi lại mình một chút, tôi làm TYC vì mục đích gì nhỉ? Có lẽ là do dòng đời xô đẩy, sở thích cả nhân xô đẩy, hay vì một điều gì đó, và có có lẽ tôi nghĩ là điều mà tôi giúp TYC tồn tại đến bây giờ có lẽ là vì tôi cảm thấy mình hạnh phúc khi đem lại cho một ai đó tôi không quen biết một cảm giác hạnh phúc khác.

Tôi ít nghe nhạc trên TYC vì công việc cũng bận rộn, nhưng cái cảm giác sau mỗi tâm sự, mỗi câu chuyện, vài lời dẫn cực kỳ bình dị thân thiện của của Dế, của Blue (vợ mình đấy) mình lại cảm thấy có gì đó khác lạ trong tâm hồn mình, và ngay sau đó mình lại được nghe một bản nhạc, dường như đó chính là thời gian tôi ngẫm nghĩ lại những gì tôi vừa được nghe, cảm giác này không phụ thuộc vào điều gì cả.

My Grown Up Christmas List – Kelly Clarkson

Câu chuyện này làm tôi cũng như cô gái trong câu chuyện, cảm thấy suy nghĩ của mình thật nhỏ bé so với cậu bé kia, và đây cũng là một trong những track trong favorite của tôi, tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc được sống và được làm những gì tôi đã làm.

Tôi thường ước mình có 48 tiếng để có thể làm mình hạnh phúc hơn nữa.

Filed Under: Âm nhạc Tagged With: Kelly Clarkson, Kelly Clarkson Câu, My Grown Up Christmas List, September, theoyeucau, vợ mình đấy

Vì sao các lập trình viên cần được an ủi?

September 13, 2008 by mrhoi Leave a Comment

Bởi họ đang phải chịu đựng những “nỗi khổ” như nhận được yêu cầu khác hẳn với kế hoạch đã chuẩn bị suốt mấy tháng, hoặc mất cả nửa ngày chỉ để họp bàn cách hoàn thành công việc (thay vì ngồi làm việc)…

Filed Under: Cá nhân Tagged With: nỗi khổ

Happy birthday to we

July 1, 2008 by mrhoi Leave a Comment

Sắp phải về đưa vợ đi xem “Kung fu panda” nhưng nhìn thấy cơ số người cty mình cheo status, mình cũng bon chen phát.

Đã 1 năm qua đi, có nhiều sóng gió cũng tạm thời lắng xuống, mấy ngày hôm nay mình cảm thấy hăng máu lạ lùng, vi đang được làm, và dường như mọi khó khăn trước đây mình gặp phải, tự dung trong 1 buổi sáng giải quyết thật êm đẹp, mở cho mình bao nhiêu cách để sử dụng hiệu quả đứa con của mình.

Hì hì, là người chẳng bao giờ nhớ nổi những ngày quan trọng, nhưng giờ đây có nhiều người nhắc mình nhớ, dẫu sao cũng là hành phúc, chúc cho FO, trong đó có mình ngày càng mạnh khỏe và phát triển hoành tráng.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: FPT Online, Kung fu panda

Lớn thêm một tuổi rồi

June 1, 2008 by mrhoi Leave a Comment

Lâu lắm rồi lại chẳng thấy cảm giác này, năm trước thì mọi người đến chơi cũng đâu vào đấy, rồi quên mất, chừng ấy ngày đã qua, một năm cũng đã qua, cái ngày nóng bức khi mới chuyển về Yên Ninh cũng đã cách đây 1 năm rồi.

Năm nay, cố gắng lắp được cái điều hòa cho vợ, đỡ kêu nóng, cho bạn Bé không kêu, 1 năm sau ngày HằngTD tư vấn, có tài trợ thì nên lắp đi, đúng thật mình làm cái gì cũng tương đối chậm, ruà mà lị, nhưng chắc chắn là mình sẽ làm.

Tối qua, sau 1 đêm thức trắng, lâu lắm mới thức trắng, hix, mệt mỏi, sáng dậy phải về Ninh Bình, mệt đi trên xe cũng chẳng ngủ được, lại còn 2 tiếng ngồi trên cái xe nóng bức mới ra khỏi bến, đường về nhà vợ dài thêm 2 tiếng đồng hồ, may sáng có lót dạ bán bún ngan, không thì chết đói mất.

2 giờ chiều mới lò dò về đến nhà, cái cảm giác yên bình trở lại, chắc mình về tới nhà vợ chẳng phải lo nghĩ gì cả, hí hí, có vụ chơ cờ với bà Hói, mới thấy mình già thật rồi, hix, thời gian thật là có sức mạnh khủng khiếp.

Không như mọi lần cả nhà đi ngủ hết mình lọ mọ đến 2-3 giờ sáng mới ngủ, lần này 10h tối mình đã lọ mọ lên giường, ngủ như chưa bao giờ được ngủ, cũng ko khó khăn chằn chọc lắm. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, đại khái là có một cơ số tiếng chuông từ em máy N-Gage của mình vang lên, nhưng cũng chẳng thể đánh thức được nỏi mình, thình mình nhớ ko rõ từ mấy giờ mình lật máy ra xem, có một cơ số tin nhắn được gửi, với nội dung… hí hí, làm mình cảm động lắm. Nhưng đáng ghét một chỗ là em máy của mình bị làm sao nên chẳng hiện lên tên người cho mình biết là ai… hix, và cũng nhớ là trong lúc tỉnh mê, em Ring còn nhí nhảnh nháy máy cho mình.

Về đến HN, online, thấy spam của em Pit tong và em Vịt, cảm động quá, cảm ơn các em rất nhiều, đúng là sinh nhật thật đáng nhớ.

Có lẽ sinh nhật của mình trùng với ngày bố làm giỗ ông, nên đôi khi mình cũng chẳng thích mời ai cả, nhưng có người nhớ và chúc mừng mình thế này là vui lắm rùi, vừa nãy cái Linh gọi cho mình lại còn đòi quà cho con nó mới ghê chứ, hí hí, kệ để khi nào chú đền.

Do tình lười biếng cố hứu, mình rất ngại nhắn tin, các bạn thông cảm nhé, mình cảm ơn tất cả mọi người, ai rảnh đến nhà mình nhận giải nhé, dự kiến vào ngày 5.6.2008

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Ninh Bình, Yên Ninh

Dành cho những gì đã đi qua

May 11, 2008 by mrhoi Leave a Comment

Tự nhiên hôm nay gặp 2 em Gà con và Mika, mình cảm thấy sự khác biệt so với những lần gặp trước đây, có lẽ sự mất mát đã làm cho các em không được vui vẻ như thường ngày. Mình cũng muốn nói gì đó để động viên 2 em nhưng chẳng biết nói gì cả, cuối cùng vẫn là những câu đại loại như “em ơi cố gắng lên”… nhưng mình nghĩ đôi khi không ở trong hoàn cảnh đó, sẽ chẳng bao giờ hiểu được, cũng chẳng thể khuyên được gì. Nhưng nếu cần có ai đó để chia sẻ cũng tốt.

Còn mình thì nghĩ rằng những gì đi qua sẽ không thể làm lại được, mình cũng đã mất ông ngoại, ông là thần tượng của mình, mình luôn nghĩ rằng những khả năng của mình có được đều do ông truyền lại cho mẹ rồi tới mình. Nhưng có lẽ ông là ông ngoại, mình là cháu ngoại nên tình cảm của ông dành cho mình không đủ lớn để mình quấn quýt, để đủ cảm thấy ông thực sự là mất mát đối với mình, nhưng mình luôn nghĩ rằng khi ông bị tai biến, mình đã cố gắng để cố gắng để được ở gần ông nhiều hơn, cũng không rõ vì sao từ khi ông bị bệnh mình lại cảm thấy yêu ông nhiều hơn, cho dù trước đây ông rất ghét mình vì mình giống bố quá, “cứ nhìn thấy mặt mày tạo lại nghĩ đến bố mày, người làm khổ con gái tao” – Cái này là mình tự suy ra chứ không phải ông nói, mà cũng chẳng biết nói bao giờ, nhưng đại khái thế.

Nhưng đến lúc ông qua đời, mình thú thực là mình không cảm thấy mất đi một điều gì cả, mình chỉ nghĩ rằng ông đã được sang một thế giới khác, tốt đẹp hơn, không con chịu nhưng đau đớn của bệnh, phải nằm một chỗ, phải duy trì cuộc sống mà mình không thể làm chủ. Mình chỉ nghĩ rằng nều muốn làm gì cho người thân của mình, hãy làm khi họ vẫn còn cảm nhận được.

Filed Under: Gia đình Tagged With: Ông ngoại

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 32
  • Go to page 33
  • Go to page 34
  • Go to page 35
  • Go to page 36
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 40
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in