• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for Ninh Bình

Ninh Bình

Thu thập số liệu và phân tích

September 3, 2011 by mrhoi Leave a Comment

563-duong-sat-viet-nam

Trên đường về Ninh Bình bằng tàu hỏa, lâu lắm rồi mới được ngồi ghế cứng, nhưng hơn những ngày trước là có điều hòa. Nghe lỏm câu chuyện của các vị khách kế bên, về tình hình phát triển xe lửa của Việt Nam và Trung Quốc, ôi câu chuyện muôn thưở của nhân dân đất nước có lòng tự ti ghê gớm. Vẫn là đánh giá vì sao chúng ta không phát triển, chậm phát triển thế, tại sao thụt lùi, cuối cùng là theo tôi nghĩ là chẳng có ai hỏi tại sao mình không chủ động làm việc gì đó.

Trở lại với đề tài tại sao xe lửa ở ta chậm phát triển vậy, câu chuyện vẫn tiếp diễn, rồi vẫn những câu nói cũ, nhà nước đâu tư nhiều lắm đấy chứ, nhưng nó cứ bay đi ở những đâu đâu, các hạng mục không có trong sổ sách, càng nghĩ tôi càng thấy thật là đang ghét và thất vọng, vì tiền của đó đều của người dân đóng thuế cả, trong đó có tôi nữa. Rồi người khôn của khó, tất cả những gì mà chúng tôi phải cự khổ lắm mới làm ra đã không đưa được toàn bộ, hay ít ra là phần nhiều vào những công trình phúc lợi phục vụ cho lợi ích của nhân dân.

Rối tới việc tái đầu tư, tôi nghĩ nếu tư nhân hóa xe lửa, chắc phải phát triển gấp cơ man lần. Nhưng đó là vì lãnh đạo tư nhân có cái nhìn lợi nhuận nên sẽ phát triển tốt hơn. Với xe lửa bầy giờ, tôi thấy thái độ phục vụ nhân viên thật là… là… không còn gì để nói. Còn nói với vấn đề chính ngày hôm nay từ bài toán của ngành đường sắt về việc đầu tư, tôi thấy chúng ta còn thiếu một việc đó là thống kê, thăm dò chính nhu cầu sử dụng phương tiện này trong dân chúng. Tôi thấy đi xe lửa khá dễ chịu, an toàn hơn ô tô, giá thì gần như tương đương, nếu mọi dịch vụ đi kèm tốt hơn tôi luôn muốn sử dụng xe lửa hơn cái phương tiện vận tải đầy nguy hiểm kia.

Câu chuyện nghe lỏm ngày hôm nay có một thực tế khá hú vị, không phải so sánh đâu xa, ngay từ thời Pháp thuộc vào từ Hà nội vào Sài gòn chỉ mất 24 tiếng ngồi trên xe lửa, còn bây giờ, chũng ta phải ngồi trên đó ít nhất là 28 tiếng, một sự thật trần trụi đáng kinh ngạc. Ta thua ngay chính trên cơ sở vật chất mà chũng ta đang có. Việc kết nối giữa hai miền Bắc Nam, ngoài máy bay không cần cơ sở hạ tầng rộng khắp, thì hầu như đất nước ta chưa xây dựng được thêm con đường nào lớn như vậy.

Tại sao không đầu tư? Có lẽ cứ đầu tư là lỗ, lỗ vì chúng ta không hiểu người tiêu dùng đang cần gì? Tôi đang làm việc trong môi trường mà nhất cử nhất động của người tiêu dùng các công ty phân tích thị trường đều mong muốn biết, tất cả số liệu vô hình đó đều là “vàng” được bán “tiền tỉ” nhưng các cơ quan nhà nước thì hờ hững với việc thu thập và thống kê các số liệu này, có lẽ họ chỉ lo làm sao gom đủ vào túi riêng của mình mà không nghĩ đền công việc chung. Tôi chỉ lấy ví dụ ngay việc bán vé, nhân viên chúng ta có thể phân tích tâm lý khách hang qua nhu cầu đặt hạng vé, tôi thường thấy kết quả là khách hàng không mua được chỗ ngồi / nằm như ý muốn, con số ngày ngày càng tăng mà tôi thì không nghĩ rằng với việc nắm bắt con số như vậy việc đầu tư không có gì là quá khó khăn. Nhưng chỉ có chỉ thị từ trên thì việc phát triên mới theo hình thức và ồ ạt.

Còn tôi, có lẽ nên dừng ở đây, tôi sẽ tiếp tục học cách phân tích dữ liệu từ các bạn tư bản kia, tôi sẽ là người thực hiện, dù tôi chỉ là hạt muối nhỏ nhoi trong cái hồ toàn rong rêu này.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: Bắc Nam, Ninh Bình, phân tích, tiền tỉ, Trung Qu, Trung Quốc, Việt Nam

Lớn thêm một tuổi rồi

June 1, 2008 by mrhoi Leave a Comment

Lâu lắm rồi lại chẳng thấy cảm giác này, năm trước thì mọi người đến chơi cũng đâu vào đấy, rồi quên mất, chừng ấy ngày đã qua, một năm cũng đã qua, cái ngày nóng bức khi mới chuyển về Yên Ninh cũng đã cách đây 1 năm rồi.

Năm nay, cố gắng lắp được cái điều hòa cho vợ, đỡ kêu nóng, cho bạn Bé không kêu, 1 năm sau ngày HằngTD tư vấn, có tài trợ thì nên lắp đi, đúng thật mình làm cái gì cũng tương đối chậm, ruà mà lị, nhưng chắc chắn là mình sẽ làm.

Tối qua, sau 1 đêm thức trắng, lâu lắm mới thức trắng, hix, mệt mỏi, sáng dậy phải về Ninh Bình, mệt đi trên xe cũng chẳng ngủ được, lại còn 2 tiếng ngồi trên cái xe nóng bức mới ra khỏi bến, đường về nhà vợ dài thêm 2 tiếng đồng hồ, may sáng có lót dạ bán bún ngan, không thì chết đói mất.

2 giờ chiều mới lò dò về đến nhà, cái cảm giác yên bình trở lại, chắc mình về tới nhà vợ chẳng phải lo nghĩ gì cả, hí hí, có vụ chơ cờ với bà Hói, mới thấy mình già thật rồi, hix, thời gian thật là có sức mạnh khủng khiếp.

Không như mọi lần cả nhà đi ngủ hết mình lọ mọ đến 2-3 giờ sáng mới ngủ, lần này 10h tối mình đã lọ mọ lên giường, ngủ như chưa bao giờ được ngủ, cũng ko khó khăn chằn chọc lắm. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, đại khái là có một cơ số tiếng chuông từ em máy N-Gage của mình vang lên, nhưng cũng chẳng thể đánh thức được nỏi mình, thình mình nhớ ko rõ từ mấy giờ mình lật máy ra xem, có một cơ số tin nhắn được gửi, với nội dung… hí hí, làm mình cảm động lắm. Nhưng đáng ghét một chỗ là em máy của mình bị làm sao nên chẳng hiện lên tên người cho mình biết là ai… hix, và cũng nhớ là trong lúc tỉnh mê, em Ring còn nhí nhảnh nháy máy cho mình.

Về đến HN, online, thấy spam của em Pit tong và em Vịt, cảm động quá, cảm ơn các em rất nhiều, đúng là sinh nhật thật đáng nhớ.

Có lẽ sinh nhật của mình trùng với ngày bố làm giỗ ông, nên đôi khi mình cũng chẳng thích mời ai cả, nhưng có người nhớ và chúc mừng mình thế này là vui lắm rùi, vừa nãy cái Linh gọi cho mình lại còn đòi quà cho con nó mới ghê chứ, hí hí, kệ để khi nào chú đền.

Do tình lười biếng cố hứu, mình rất ngại nhắn tin, các bạn thông cảm nhé, mình cảm ơn tất cả mọi người, ai rảnh đến nhà mình nhận giải nhé, dự kiến vào ngày 5.6.2008

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Ninh Bình, Yên Ninh

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in