• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for mrhoi

mrhoi

Những điều đã qua

June 13, 2023 by mrhoi Leave a Comment

Con gái thứ 2 của chúng tôi năm nay đã 8 tuổi, vợ tôi sinh bé vào năm đầu tiên tôi về FSOFT làm việc, quãng thời gian mà tôi cảm thấy như một giấc mơ. Nếu như bé đầu tiên của tôi ít nói, trầm tính, thì đứa thứ 2, lanh lợi khác thường, có lẽ vì sinh ra với những điều kiện không được chăm chút như cô chị, cô em tự cảm thấy mình cần làm điều gì đó để mình đỡ thiệt thòi. Tôi ngẫm lại, có vẻ tính cách của nó giống như môi trường của tôi làm việc năng động, à không tôi nghĩ là tăng động, nơi mà những cái đầu luôn luôn trong trạng thái không ngủ nghỉ, chỉ trực bùng phát lên những ý tưởng điên rồ nhất.

Trở lại với những gì tôi vẫn nghĩ là do nghiệp của mình nhiều hơn là cơ hội, khi một kẻ ưa tự do, thích khám khá những gì mới mẻ trong thế giới công nghệ, trở về một nơi làm việc tôi mà tôi nghĩ khi đó không khác gì nhà tù, khi chấp nhận ký vào hợp đồng lao động, là tôi đồng nghĩa sẽ vứt bỏ hết những hoài bão ngoài kia, trở về với một môi trường có quá nhiều điều cấm đoán.

Tuy nhiên, vì một lý do nào đó, vì một lời hứa, vì một vài sự hiếu thắng của bản thân, tôi tự thuyết phục mình thử một năm xem điều gì sẽ đến với mình. Và tôi bắt đầu một hành trình mới của mình cùng FSOFT. Một hành trình tìm giới hạn của bản thân mình, với những điều mới mẻ, những thách thức luôn vợt qua ngoài tầm với của mình, một hành trình mà tôi luôn không bao giờ nhìn thấy vạch đích, vì cứ chạy tới một mục tiêu, thì một mục tiêu khác lại hiện ra. Nơi mà tôi nghĩ đơn giản không chỉ để làm việc, để sống, để phát triển và để tìm ra chính bản thân mình.

Một năm, với môi trường mới, với những con người mời, một nơi mà lúc đầu tôi chỉ định cố gắng hoàn thành lời hứa 1 năm, nhưng dần dần tôi lại trở nên yêu quý môi trường này, không phải vì công việc, không phải vì những mục tiêu hoành tráng… mà là chính những con người nơi đây, những đồng nghiệp của tôi, nhưng người giúp tôi cảm nhận được đúng nhất chất FPT, cái chất mà tôi đã tìm kiếm ở nhiều nơi trong FPT, nơi mà tôi tìm lại được chính bản thân mình của hơn 10 năm trước, tất cả những điều này giúp tôi có thêm động lực để trưởng thành hơn, từ một kẻ tự do, tôi lại bị chính nghiệp của mình biến thành kẻ làm“mất tự do”của nhiều người khác, nhưng tôi biết rằng đó chính là cái giá phải phải trả cho sự phát triển bền vững, sự chuyên nghiệp của một công ty xứng đáng là một trong những nơi làm việc tốt nhất Châu Á.

Thời gian rồi cũng sẽ qua, nhưng với văn hoá được xây dựng từ chính những con người nơi đây, tôi mong muốn công ty sẽ vẫn giữ lại được văn hoá của mình, nơi của những anh nông dân với giấc mơ của thế giới, nơi mà sự công bằng, chính trực sẽ vượt qua sự nhỏ nhen vụ lợi. Nơi mà những giông bão ngoài kia chỉ là mục tiêu, thử thách. Nơi mà tình người sẽ luôn ở lại, nhưng điều tuyệt vời nhất sẽ đến với những người xứng đáng.

Filed Under: Cá nhân

Ký sinh trùng, hay sự lười biếng vẫn luôn tồn tại

September 6, 2020 by mrhoi Leave a Comment

Tôi là kẻ lười biếng, nhưng trong tuổi thơ của mình, tôi luôn được giáo dục về tính trách nhiệm của mình, vì vậy, khi nhận một việc gì, tôi luôn mong muốn làm tốt nhất trong khả năng của mình cho việc đó, đôi khi chính tính cách này làm hại tôi một vài lần.

Trong một cuốn sách tôi đang đọc, có một câu khá hay và tôi cũng đang cố gắng áp dụng để tiết chế bớt tính cách trên của mình “Sự hoàn hảo là kẻ thù của việc hoàn thành công việc“. Đây thực sự là một điểm vô cùng thiết yếu khi, không có gì là tuyệt đối, tại sao lại cần đến sự hoàn hảo trong công việc để làm gì? Đơn giản có thể một vài việc đặc biệt, nhưng không thể là tất cả, và quan trọng là chúng ta sẽ không bao giờ đạt đến cụm từ “hoàn hảo” vì xã hội và con người luôn vận động không ngừng.

Ngược lại với điều trên, một số con người sẽ biện minh về sự vô trách nhiệm của mình bằng cố gắng làm xong việc để báo cáo, hoặc sẽ cố tình lẩn đi trách nhiệm của mình trong tổ chức, các công việc thiết yếu đã được giao, sẽ không bao giờ được hoàn thành, vì một số lý do: về năng lực, về thời gian, về sự hợp tác… hầu hết sẽ quay lại chất vấn ngược, xem tôi làm như vậy thì có xứng đáng với những gì mình được hưởng hay không? Đây là một vòng khá luẩn quẩn và luôn luôn không có hồi kết? Nhưng nếu mỗi cá nhân trả lời, mình làm việc hiện tại vì mục đích gì?

Tôi cảm nhận quanh tôi, còn rất nhiều các cụm từ về trách nhiệm về thiếu sót, về sự chưa hoàn hảo của một vài điều gì đó, nhưng đó mới thực sự là mở ra cơ hội cho những người có năng lực giải quyết vấn đề. Sự trốn tránh thực tại, chi có thể làm kéo dài thời gian phát hiện vấn đề của tổ chức, nếu bạn “biến mất” trước khi được phanh phui, đó là điều may mắn, nhưng bạn đừng quên rằng, nhưng gì mình làm đều sẽ có người quan sát, đánh giá, ghi nhận, chỉ có điều bạn chưa làm gì trở nên quá nghiêm trọng để nhận được những cái “vỗ vai” thiếu thiện cảm của cấp trên thôi.

Nếu còn trẻ, hay học tập và trải nghiệm hết mình, rực rửa và toả sáng hết với năng lượng hiện tại, nếu bạn thành công đó là một sự may mắn, còn nếu không bạn sẽ có rất nhiều bài học thất bại quý giá để thành công hơn tất cả những người khác trong tương lai.

Hãy chọn một công việc bạn có thể tập trung cho nó, đừng làm “ký sinh trùng” để một ngày đẹp trời, bạn sẽ nhận lại chính những gì bạn đã tạo ra trong quá khứ, bởi cuộc sống này luôn có sự “công bằng” nhất định và trái đất này thực sự quá nhỏ.

Filed Under: Cá nhân

Số phận

November 1, 2016 by mrhoi Leave a Comment

Những kẻ can đảm nhất chưa hẳn là những người gan dạ, có thể nói rằng họ chưa chạm đến tận cùng của sự tuyệt vọng. 

Cuộc sống đôi khi khiến những người can đảm trở nên mềm yếu trước những điều tột cùng của sự việc.

Trong ranh giới mong manh của cuộc sống, đôi khi những sắp đặt của số phận vốn là một trò đùa của những gì trần trụi nhất. 

Vẫn nhớ một câu của mẹ “Mẹ tin có nhân quả” còn con thì tin rằng “sự thật chỉ có một và thời gian sẽ trả lời tất cả”

Mong mẹ bình an

Filed Under: Cá nhân

Điên ghê

June 21, 2016 by mrhoi Leave a Comment

Tự dưng muốn chửi cái xã hội này vài câu cho đỡ tức. 

Filed Under: Cá nhân

Thời đại của những cái đuôi dài

May 31, 2016 by mrhoi 1 Comment

Nếu là người làm khoa học thực sự, hay đơn giản là người có máu kinh doanh công nghệ, thì bạn nên tìm đọc cuốn “Cái đuôi dài”, một trong những cuốn sách tôi thấy được giải đáp nhiều nhất cho các vấn đề công nghệ xoay quanh chúng ta.

Nếu đang ở thế hệ cũ, vẫn muốn theo đuổi con đường công nghệ, thì cần mở rộng góc nhìn, mở rộng tư duy để có thể tiếp cận những điều mới mẻ, ngoài những gì mình đã từng biết, mỗi một ý tưởng mới, một công nghệ mới, sẽ làm dài thêm những kiến thức của chúng ta.

Tôi không phải là người thông mình, tôi cũng không phải là người có khả năng sáng tạo, nhưng tôi luôn có một khát khao được giống tụi nó, tụi Tây, chỉ đơn giản là mình đã lạc hậu, theo sau nó cả “ngàn” năm, mà đòi cưỡi lên đầu tụi nó, làm ra những gì tụi nó đang làm… là điều quá đỗi phi thường, không phải ai cũng có khả năng làm được. Nhưng việc sống chung với tụi nó, làm việc cùng với tụi nó là một điều dễ dàng  hơn nhiều.

Sau ngần ấy năm làm việc, lao động, nghiên cứu, tôi mới chợt nhận ra, không phải làm được cái X, nắm bắt được công nghệ Y là tài giỏi,  quan trọng là những gì bạn làm, những gì bạn tin có đem lại cho bạn hay cộng đồng một điều gì đó không? Nếu không nó chỉ giống như bong bóng xà phòng… có thể nổ bất kỳ lúc nào.

Trở lại vấn đề, tự dưng tôi muốn gào vào mặt một ai đó, để nói rằng, phải thay đổi, ngay cả những lãnh đạo cao nhất còn muốn thay đổi, những người năng động muốn thay đổi, càng ít muốn thay đổi, càng chứng tỏ mình chẳng có giá trị gì… Tự dưng lại muốn làm một điều gì đó điên điên, chỉ để được mỉm cười vì không phải lãng phí thời gian, tuổi trẻ vào mấy việc vô bổ, để rồi đến một ngày bị quẳng đi như một đống phế thải của xã hội.

Đó là vì sao, những Startup liên tục ra đời và các công ty của chúng ta không bao giờ lớn được, vì thiếu những còn người dám thất bại.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: công nghệ, muốn thay đổi, tụi nó

Khi nào mình được như Tây

June 1, 2015 by mrhoi Leave a Comment

Dạo này hình như bị stress, cuối tuần cả nhà thường rủ nhau xem Vietnam Idol và The Voice. Hôm nay hai mẹ con đi ngủ trước vì con không cưỡng nổi cơn buồn ngủ vì thiếu mặt bố chị Bo… mình ngồi lại xem xong và lượn một vòng các kênh yêu thích. Chợt dừng lại ở Discovery… nhìn các bác nông dân làm việc trên cánh đồng cò bay mấy đời không hết, mà chỉ có duy nhất một vài xe nông nghiệp đang làm việc. Bác nông dân thì vừa lái vừa nhìn vào smartphone và mình hình định vị.

Chợt nhớ lại phóng sự về cái sự nghiệp nông lâm của nước nhà… ai cũng biết là có vấn đề, bầu Đức thì phải sang tận Campuchia và Lao để làm trang trại, mà không phải là ở Việt Nam. Nông sản thì được mùa rồi mất giá, các thương lái thì năm ngụp lặn mỗi năm chẳng biết đằng nào mà lần.

Tóm lại, lấy cái ví dụ về mấy chị đi thu gom phế liệu, thì thấy tất cả các ngành kinh doanh ở nước nhà không hơn các chị ấy là mấy về mặt tư duy. Đến như tôi làm ở trong lĩnh vực dễ để tăng năng suất làm việc nhất, thì luôn đụng phải đủ thứ “đào lên rồi lại lấp đi”. Nếu nghe một lãnh đạo cao cấp trong ngành công nghệ nói rằng, với việc đơn giản đến chán nản ấy chỉ cần có một người xử lý là đủ, khỏi cần “cơ giới” làm gì. Hay cái việc đưa ra giải pháp trong việc làm “cơ giới” nửa vời, hay làm thủ công được đưa ra một cách hồn nhiên trong cuộc họp thì tôi đã thấy chẳng có cửa nào để làm tốt hơn được.

Dạo này được các anh hùng bàn phím, ca thán là, mấy bác rảnh rỗi online chém gió chẳng làm gì cho đất nước cả. Thôi thì cũng chỉ mong muốn vào một lúc nào đó, những gì mình giữ lại ở đây sẽ có cơ hội thay đổi một ai đó, từng chút, từng người thay đổi, đất nước sẽ được đổi thay. Còn giờ, mình nghĩ làm theo lời Bác, tuổi nhỏ làm việc nhỏ… tôi cung cố gắng làm tiếp những việc của mình một cách hiệu quả nhất.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: cơ giới, làm việc, Tây Dạo, The Voice, Việt Nam, Vietnam Idol

  • Go to page 1
  • Go to page 2
  • Go to page 3
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 40
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in