• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for Suy nghĩ

Suy nghĩ

Độc quyền, kẻ thù của sự phát triển

May 30, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Nhân tiện vừa gọi điện cho mấy bạn tổng đài của Mobifone kiếu nại về việc tại sao tài khoản của mình trên portal lại không vào được, hỏi một hồi mình mới được biết rằng tài khoản của mình bị xóa… chú ý là xóa nhé, chứ không phải khóa sau 6 tháng không sử dụng, không có một thông tin cảnh bảo cho mình về việc này bằng cả email và sms, trong khi hàng thàng mình vẫn phải nộp cơ số tiền nuôi mấy bạn ấy 😀

Vui thật đấy, khi mà dữ liệu của mình không biết có bị bay đi đâu không? Trong khi nhà nước ra rả đòi xác minh số tài khoản điện thoại, cần biết người sử dụng điện thoại đó là ai, liên hệ và tính pháp lý như thế nào, thì bạn Mobifone thật là yêu khi xóa tài khoản của mình và bắt mình đăng ký lại, yêu thế cơ chứ :D.

Nhớ lại tiếp là bạn VietTel, hiện giờ mình bới tung cái website của bạn ấy mà chẳng biết phải gọi điện đến số điện thoại nào để được hỗ trợ về tra cước 3G cả… hờ hờ, mình mà là CEO của VietTel, mình cho các giám đốc truyền thông nghỉ hết việc ở nhà chăm con cho khỏe. Tập đoàn công nghệ gì mà không làm được thông tin website cho nên hồn, chỉ chăm chăm đi “bọc lót” :D.

Hôm qua cũng mới nghe thấy nhà nước mình lại ra rả đòi xác minh chủ nhân số điện thoại, để ngăn chặn tin nhắn rác. Tôi nghĩ việc quản lý như hiện này nhà nước hơi áp đặt quá nhiếu, thay vì thế mình nghĩ nên áp cho các nhà mạng không độc quyền “con số” nữa để mình 1 người sử dụng duy nhất một số điện thoại từ khi có tới giờ, có thể chuyển qua bất kỳ dịch vụ nào mình yêu thích. Nếu làm được điều ấy thị trường sẽ tự điều tiết để đáp ứng nhu cầu của thượng đế, ví như tôi có thể thể chuyển qua dịch vụ khác nếu tôi tới địa bàn khác công tác trong một thời gian dài, nhưng có thể chỉ là chuyển sang đó để tránh nhận những tin nhắn rác không đáng có.

Với mình sự độc quyền với mình cũng đã từng xảy ra, nhưng rồi đến khi cái độc quyền của tôi không còn nữa… tôi đã hốt hoảng, tôi sợ trong thời gian không xa sức mạnh quyền lực kia sẽ cướp đi cái của tôi vốn có. Chính vì vậy tôi đã nỗ lực thay đổi, và không ngừng thay đổi để cung cấp những gì tốt nhất cho khách hàng của mình. Tự dưng nhớ tới cuốn “Ai lấy miếng phomat của tôi”… đôi khi hay đón nhận sự thay đổi như là một phần tất yếu để cuộc sống này tốt đẹp hơn. Có thay đổi là có vận động, có vận động là có phát triển.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: bọc lót, con số, Mobiphone, Spencer Johnson, VietTel

Những cái vỏ màu mè rỗng tuếch

May 12, 2012 by mrhoi 2 Comments

Sáng cuối tuần rảnh rỗi, trong khi đi gặp Mr.Williams Cường, tôi vớ phải một thông tin rất thú vị từ ngôi trường tôi đã theo học suốt 9 năm, cổng trường Thực Nghiệm bị đạp đổ bởi phụ huynh. Vậy à sau ngần ấy năm thương hiệu Thực Nghiệm đã trở nên đắt giá hơn bao giờ hết, nhưng ít ai biết rằng để có được thương hiệu đó người sáng lập Giáo sư Hồ Ngọc Đại và tất cả những cựu học sinh của trường đã được và mất những điều gì.

Thông tin mới nhất tôi nhận được là Giáo sư Hồ Ngọc Đại, người mà tôi rất kính trọng, đã không còn tiếng nói nào ở Trung tâm Công nghệ Giáo Dục, nơi sản xuất giáo án giảng dạy của thầy và trò ở trường, có thể những tư tưởng cùa Thầy Đại vẫn được phát triển, nhưng các bạn biết đó, một con người tâm huyết với nền Giáo Dục của Việt Nam đã bị vùi dập từng ấy năm, nhưng vẫn vươn lên để đem đến cho trẻ em Việt Nam chúng ta một nên giáo dục tiên tiến, dù chỉ được coi là thí nghiệm, nhưng trên tất cả Thầy biết rằng chỉ có thay đổi đất nước khi có những mầm ươm tốt nhất.

Sau khi Giáo sư Ngô Bảo Châu được trao giải thưởng, cái tên Thực Nghiệm lại càng nổi hơn bao giờ hết, tôi chưa có cơ hội để quay lại xem giáo trình của trường có thay đổi gì không, có tốt hơn không? Nhưng tôi biết rằng còn rất nhiều điều Thầy Hồ Ngọc Đại muốn làm cho Thực Nghiệm, muốn làm cho trẻ em Việt Nam, nhưng giờ đây mọi việc đều như ngoài tầm kiểm soát của Thầy. Trong một buổi gặp gỡ ít ỏi, tôi may mắn được tham dự buổi trò chuyện với Thầy, biết rằng để giữ được ước mơ của mình cho những trẻ em Việt Nam thầy đã phải lặn lội chuyển hướng đào tạo của mình lên các cơ sở trên vùng cao, vì ở đồng bằng có quá nhiều thế lực không có Thầy thực hiện mong muốn này. Và tôi cũng được biết rằng, trong tương lai có thể sẽ có một phiên bản khác của Trường Thực Nghiệm được đầu tư bởi chính Thầy và những nhà đầu tư tâm huyết với công nghiệm “trồng cây 100 tuổi này”, hiện giờ tôi không nhận được thêm thông tin gì từ Thầy, chỉ để lại một chút thông tin cuối cùng trong buổi gặp gỡ hôm đó Thầy có nói rằng: “Nếu các bạn có tiền đầu tư, hãy đầu tư vào giáo dục, bởi nó có thể không mang lại lợi nhuận tức thì, nhưng nó là ngành đầu tư cho tương lai, cho chính con em của mình”… Nếu trong tương lai gần, tôi có nguồn thu nhập dư để đầu tư, tôi sẽ làm theo lời của Thầy.

Trở lại với những cái “Vỏ” ở trên, nếu tôi không nhầm, đại đã số người Việt nhất là người miền Bắc đều sống nhờ cái “Vỏ”, có nhiều người sử dụng năng lực thực sự của mình để kiếm tìm nó, điều đó thật đáng quý, giống như quả trừng khi đã trải qua nước sôi thì cứng cáp hơn bao giờ hết, còn có một cơ số con người khác, dùng tiền, quan hệ, thủ đoạn… để kiếm cái “Vỏ” cho mình, nhưng nó mãi chỉ là cái vỏ rỗng tuếch, vì trong lòng nó chẳng có gì cả ngoài chất lỏng, nếu không cẩn thận, không đội mũ bảo hiểm, không ô che chắn, không đệm lót đường, một va chạm nhẹ cũng khiến cái vỏ vỡ vụn lòi ra ối thứ bên trong.

Đôi khi cuộc sống thật buồn cười, khi có vỏ rồi, ruột càng rỗng thì càng thích tô vẽ cho nó, phì cười khi nhớ lại câu của đạo diễn Lê Hoàng: “Bạn tôi toàn NSUT rồi, thì tôi còn khoe làm gì, ít thì mới quý, chứ nhan nhản rồi thì…”, tôi thiết nghĩ Việt Nam chỉ cần một vài người như Giáo Sư Ngô Bảo Châu là được rồi, đừng có biến cả nước ta ai cũng là Ngô Bảo Châu, chắc chả có ai làm ruộng, làm thóc, gạo cho chúng ta ăn nữa cả?

Và cũng vẫn là Lê Hoàng, vị đạo diễn này còn chia sẻ về nỗi sợ Người Bắc “Hiện giờ tôi cảm thấy xa lạ với chính bạn thân của mình, với người ở ngoài Bắc, tiền lương tiền công chỉ là hình thức, cái chính là phải khoét phải đục được ở trong những dự án mình tham gia…” không chính xác hoàn toàn nhưng đại ý là như vậy, Lê Hoàng cảm thấy đau đớn và ngại ra Bắc làm việc, vì đơn giản với anh làm chỉ mong muốn làm tốt công việc mình được giao… nhưng như thế không thể hợp với phong cách người Bắc kỳ bon chen và nhiều thủ đoạn như vậy được. Nghĩ lại cũng có sự đồng điệu kỳ lạ giữa cái vỏ của người làm và sản phẩm cũng được khoét chỉ còn lại những cái vỏ rỗng tuếch, chờ thời gian sập xuống để làm cái mới… :D, yêu thật đấy.

Thầy Đại đã gần mất một sự nghiệp, thời gian và được tung hê khi Giáo sư Ngô Bảo Châu được giải thưởng quốc tế, còn bạn có biết các học sinh được dạy dưới “công nghệ” của Thầy đã phải trải quá những mất mát gì không? Tôi xin thưa với bạn rằng, với công nghệ đó là cả một bước ngoặt, đi ngược lại những gì cũ kỹ, hay đơn giản chỉ là thử nghiệm một phương pháp dạy học mới, để rồi cho học sinh, một khơi đầu khác lạ, nhưng tự chung lại, chúng tôi có một điểm chung, đó chính là suy nghĩ. Nói không đùa nhưng tôi không nhớ cách làm sao tôi có thể đọc, đánh vần và hiểu được tiến Việt, vì tôi rõ ràng không được dạy oóoO như các bạn cùng lứa với tôi, và tôi cũng suýt nữa không biết tính nhân chia 3 chữ số nếu như bố tôi không dạy kịp thời… nhưng bù lại tôi có được gì, tôi biết phân biết hình vuông, tròn, tam giác lúc vào lớp 1, tôi biết phân biệt màu xanh, vàng và đỏ, tôi biết phân biệt hình khối, bóng đổ khi chưa vào lớp một, tôi biết 7 nốt nhạc khi đang học lớp một, tôi biết tự ăn, tôi biết tập thể, tôi biết đến nước Nga, tôi biết và nhớ một vài từ tiếng Nga khi chưa học lớp một… tôi tư hào có thể trải qua 7 hay 9 bàn giáo viên tuyển sinh học sinh vào lớp 1 và có số điểm gần như tuyệt đối. Tôi vẫn nhớ và vẫn còn hình dung được cảm xúc thích thú khi ngồi bàn thi xếp hình vào bóng, lần đầu tiên tôi cảm thầy trò đó thật thú vị và dễ dàng. Đi thi vào lớp 1 tôi không có cảm giác sợ, nó chỉ giống như một cuộc dạo chơi đầy thú vị với một đứa trẻ không phải học mẫu giáo 1 năm vì lý do chuối vô cùng là sợ cô Mỹ… sợ cô ném bom :D.

Nếu đã từng học trong môi trường Thực Nghiệm, tôi và các bạn đôi khi nhận được cái nhìn ngạc nhiên từ nhưng người “hâm mộ” vì đôi khi những thứ chúng tôi học được coi là hơn hẳn các trường bên ngoài, chúng tôi học trước một bước, lên lớp 2 chúng tôi đã được biết về tập hợp, ôi nó mới đơn giản làm sao khi chỉ toàn nhưng dầu tròn và dấu nhân, nhưng rồi chúng tôi biết đến những phép giao và phép hợp… cái này lên Đại học tôi lại học thêm một lần nữa :D, ôi chẳng đây có phải là lần đầu với các bạn cùng lớp tôi hay không, nhưng tôi cứ như bị học lại vậy :D. Đó là về phần hâm mộ, còn vài người ác ý, không biết là từ lòng đối kỵ hay kỳ thị, chúng tôi được coi là những con chuột bạch trong phòng thí nghiệm to đùng của Thầy, nhiều lúc tức đến ứa nước mắt, tôi cũng đã được bố mẹ đề nghị học ở trường ngoài khi học hết lớp 1, nhưng đối với tôi bạn bè chính là điều duy nhất khiến tôi vẫn tiếp tục học trong môi trường này.

Nếu lựa chọn công nghệ mới, đồng thời đó là sự lựa chọn với sự hụt hẫng khi tiếp xúc với công nghệ truyền thống, không phải tất cả nhưng đại đa số chúng tôi khi ra khỏi trường đều gặp một sự hẫng, cách tính điểm ở các trường bên ngoài rất khác, họ dánh giá theo đúng tiêu chuẩn, mà ở Thực Nghiệm chỉ coi trọng giải pháp và sự sáng tạo. Vậy là không ít người trong số chúng tôi đều được đánh giá kém hơn thực tế… nhưng rồi thực tế lại trả lời tất cả, bởi vì chúng tôi đã được học cách tư duy để thích nghi với môi trường, chỉ trong một thời gian ngắn… mọi thứ lại trở về với cái vốn có mà chúng tôi đã học được, tôi không biết đó có phải là do con người hay chính từ cách giáo dục khi còn bé. Nhưng với cách suy nghĩ độc lập, luôn đặt giấu hỏi… tôi nghĩ vấn đề nào cũng có thể giải quyết được, có điều cần ít hay nhiều thời gian thôi.

Và các bạn biết không? Trường và công nghệ của Thầy dạy tôi thành một con người độc lập, cho tôi cơ hội để tôi khám phá hết khả năng của mình khi còn là một đứa trẻ? Nếu chỉ được học Văn và Toán liệu tôi có giống tôi như hiện tại không nhỉ?

Về các bậc phụ huynh đang phải tranh giành xuất học cho con ở Trường Thực Nghiệm, hãy xem lại mục đích của mình, bản thân tôi cũng mong muốn cho con mình học ở đó, nhưng vài ba năm nữa thôi, nếu cơ sở của Thầy Đại được dựng lên, tôi sẽ không ngần ngại để con mình trở về với nền giáo dục tiên tiến và dũng cảm của Thầy. Nếu các bạn nghĩ công nghệ giáo dục có thể khiến con bạn có khởi đầu tốt, đừng quên rằng nếu con bạn được vào mội trường tốt nó sẽ tốt, và rồi trong tương lai, lên cấp 2, cấp 3, rồi Đại Học, những môi trường ở đó còn tốt như bây giờ không? Con bạn lúc đó phải làm gì? Nếu dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường thì bạn có cho nó khởi đầu tốt đẹp ra sao, nếu không xuất phát từ bản thân nó thì sẽ chẳng có gì là tốt đẹp mãi mãi cả. Hãy cho con cái một khả năng khả độc lập suy nghĩ với môi trường và cách đặt câu hỏi cũng như giải quyết vấn đề một cách độc lập. Khởi đầu tốt đẹp không phải là tất cả. Đôi khi để sống trong cuộc đời này cần sự Dũng Cảm để đối đầu với sự lựa chọn và thất bại.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: công nghệ, của mình, của Thầy, Dũng Cảm, Đại Học, Giáo Dục, giờ hết, hâm mộ, Hồ Ngọc Đại, Lê Hoàng, Mr.Williams, Mr.Williams Cường, Ngô Bảo Châu, Người Bắc, NSUT, Thầy Đại, Thực Nghiệm, tôi biết, Việt Nam, Williams Cường

Sức mạnh của sự giản đơn và tập trung

April 25, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Hôm nay rất vui khi nhận được một phản hồi từ người dùng dịch vụ mình đang phát triển, có lẽ sự giản đơn giúp khách hàng hài lòng. Là một dịch vụ phát triển trên internet điều mình đã cảm nhận được và đang thực hiện đó là “tính dịch vụ“, ở đây phải kể đến việc hiểu khách hàng của mình là ai, họ đang cần gì ở mình và có thể đáp ứng nhu cầu của họ ra sao.

Nếu các trang thông tin ở Việt Nam đang sa đà vào thiết kế đồ họa, thay đổi giao diện đến chóng mặt, các thông tin được sắp sếp cồng kềnh, quá nhiều chuyên mục chồng chéo nhau… thì tôi là một độc giả ít thời gian chỉ mong muốn được xem thông tin mình quan tâm, hoặc ít ra là xã hội đang quan tâm, vậy là tôi phải căng óc, căng mắt ra để thỉnh thoảng lượn lờ một vài tờ báo, để cho mình đỡ lạc lõng giữa xã hội tràn ngập thông tin này. Thật sự tôi mất rất nhiều thời gian vô ích của mình cho công việc trên, nhưng chẳng có cách nào khác cả.

Vậy là tôi tiến hành triển khai một sản phẩm, có lẽ nếu không nhận được phản hồi ở trên, tôi chắc sẽ vẫn có ý định nâng cấp sản phẩm của tôi giống đa số các dịch vụ trực tuyến của Việt Nam hiện tại, rồi lại sẽ tăng tính cồng kềnh của giao diện cũng làm nặng nề hơn cho hệ thống. Rất cảm ơn người bạn đã giúp tôi có cái nhìn tích cực và hiệu quả hơn trong những sản phẩm tiếp theo của mình. Điều tôi đã kiểm chứng được, đó là sự tập trung, bỏ bớt các thông tin rườm rà không cần thiết, để độc giả có thể tập trung vào nội dung mình cần.

Vậy là tôi đang đi trên con đường giúp mình thấy phấn kích hơn bao giờ hết khi được phục vụ và hiểu hết ý nghĩa của từ dịch vụ. Giờ đây tôi chỉ cần thêm các thông tin kết nối với thế giới để giúp cho nó có thể lao ra biển lớn để vùng vẫy.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: dịch vụ, tính dịch vụ, Việt Nam

Khi nào đất nước ta có thiên tài

April 4, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Cách đây vài hôm tôi đọc được một thông tin trên báo mạng, có một câu nói cứ ám ảnh tôi không dứt ra được, “đừng biến chúng em thành những cỗ máy photocopy”, đó là những gì mà các em học sinh đang lên tiếng để mong muốn thay đổi môi trường giáo dục kém cỏi ở Việt Nam. Riêng tôi, tôi cũng nhớ lại câu nói của cô giáo dạy hoá cấp 3 của mình khi kiểm tra một bạn trong lớp chưa thuộc bài, “Tôi nghĩ các anh chị cần xem lại cách học tập, tất nhiên sau 10 năm nữa môn hoá của tôi anh chị có thể chẳng nhớ gì cả, nhưng cái mà anh chị học được đó là cách tiếp cận vấn đề và giải quyết nó”, tôi giờ nghĩ cũng đúng, kiến thức là vô bờ, học nữa hay học nhiều hơn nữa cũng không giúp ích được nếu chúng ta không học được cách giải quyết vấn đề mình gặp phải.

Vậy câu hỏi của tôi, liệu bao giờ đất nước ta mới có những nhà phát mình ra công nghệ mang tính cách mạng, cá nhân tôi cũng làm trong lĩnh vực mà kiến thức thay đổi không ngừng, tôi cũng có nhiều ý tưởng, nhưng hầu hết tôi chưa có thời gian thực hiện, rồi đến một lúc nào đó tìm kiếm trên internet rộng lớn kia, tôi đã thấy có một ai đó làm rồi? Liệu đến bao giờ chúng ta có một thiên tài thực sự, chứ không phải là học trò của những thiên tài?

Nếu chúng ta vẫn tiếp tục cách dạy và học như thế này, thì tất nhiên sẽ vẫn sản sinh ra những thế hệ chỉ biết chép. Ngồi trên ghế nhà trường thì chép những gì thầy cô đọc, thi cử thì chép những gì có trong sách, nghiên cứu thì chép những gì người đi trước làm, công trình khoa học thì mượn hoặc vay của người khác. Chúng ta sẽ chỉ có những con cừu được nhân bản một cách gần như vô tính về mặt tư duy, sẽ chẳng có những đột phá, chẳng có những điên rồ để chúng ta có thể tự hào rằng mình đã nghĩ khác và làm khác.

Vậy đấy, nếu chúng ta không thay đổi suy nghĩ, thì rồi tôi nghĩ giới trẻ sẽ thay đổi, vì họ được tiếp xúc với những thứ mới mẻ, những gì tiên tiến của nhân loại, những gì cũ kỹ lỗi thời cuối cùng cũng sẽ bị đào thải, nhưng tôi mong muốn rằng sự thay đổi sẽ được bắt đầu từ những lãnh đạo của đất nước, từ thầy cô, từ cả chính các bạn học sinh, sinh viên của chúng ta nữa.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: thiên tài, Việt Nam

Góc nhìn của tôi trong vấn đề tác quyền

March 11, 2012 by mrhoi 1 Comment

Nhân dịp vừa được xem “Câu chuyện văn hóa” của chị Việt Trinh, chị này mới được đỡ bị vùi dập nên làm nhiều chương trình về văn hóa rất ok, tôi có nói đùa với vợ, rằng tiếc cho chị ấy quá, nên không dính scandal thì có khi bây giờ phải ngang ngửa chị Diễm Quỳnh hoặc có khi là Tạ Bích Loan.

Trở lại với câu chuyện về tác quyền, tôi nghĩ xuất phát đều từ một từ thôi “tham”.

Các tác giả thì, không nghĩ rằng họ sáng tác, không được đưa ra công chúng, thì ai biết? ai nghe? ai tán tụng họ? Nếu họ nghĩ đó là của riêng họ thì thôi, đề nghị viết xong cất vào két sắt, khỏi phải lo ai xâm phạm… :D, người tôi ngưỡng mộ nhất ở trọng danh sách nhạc sĩ Việt Nam được nhắc tới trong phóng sự trên đó là Trình Công Sơn, ông sống gửi, thác về, đơn giản sáng tác để tặng cho đời… không tính toán, có phải chính vì vậy mà số tiền tác quyền của ông được nhiều nhất? Với tôi, tôi nghĩ rằng ông ấy đã sống đúng với việc cho đi thật nhiều, rồi sẽ nhận lại được, nhưng tiếc rằng số tiền đó thuộc về những người thân của nhạc sĩ, chứ không phải cho riêng mình, thật tiếc cho một con người, khi sống thì không được nhiều, khi chết đi lại là miếng lời béo bở cho các nhà sản xuất âm nhạc, hay tổ chức biểu diễn, ôi đó có phải là những điều mà tôi ghét nhất ở hệ thống giải trí hỗn mang này?

Trên thế giới tôi thấy có một số trường hơp tương tự như Michael Jackson, Whitney Houston… khi chết đi họ cũng là cái cớ để các bạn sản xuất thu thêm tiền trên nước mắt của những người thân và người hâm mộ. Đúng như những gì phim “Chủ nghĩa tư bản, một chuyện tình”, bộ phim đã thu hút tôi từ những cảnh quay đầu tiên, và ngỡ ngàng về một thế giới tôi nghĩ là tự do và dúng như quy luật tự nhiên, cá lớn nuốt cá bé.

Đó là việc của các nhạc sĩ, các nghệ sĩ, tôi nghĩ cũng có lý do tương tự, nhưng họ là người truyền tải lại tác phẩm cho người nghe, họ làm việc đó vì đó là công việc là niềm đam mê của họ… hình như ai cũng nói thế, mà tất nhiên họ làm việc đó vì tiền, vì sự nổi tiếng… nổi rồi thì muốn quay lại để trả ơn những người đã nâng đỡ mình lên “bông sao” là các phương tiện truyền thông, các nhà sản xuất âm nhạc, tổ chức biểu diễn… tôi nghĩ họ cũng mắc một chữ “tham”.

Cuối cùng phải nói tới các đơn vị kinh doanh trên các tác phẩm âm nhạc nói riêng và các tác phẩm trí tuệ nói chung, họ cũng mắc một chữ “tham”, một trong số họ không nghĩ rằng mình kinh doanh kiếm sống dựa trên người khác, ăn quả phải nhớ người trồng cây, nên sử dụng một phần kinh phí để trả lại những người đã cấu nghiến những tác phẩm có giá trị để họ có những đồng tiền trong công việc kinh doanh của mình.

Và nếu ai trong chúng ta đều làm với tình yêu, đam mê và có ý thức, mọi chuyện sẽ không phải quá mệt mỏi với việc phải lôi nhau lên các phương tiện truyền thông, rồi lôi nhau ra tòa… rồi cuối cùng là tự thỏa thuận =)). Tôi nghĩ các bạn trên nên học tập cách hoạt động của cộng đồng Mã nguồn mở trên internet, các trí tuệ được đóng góp và chia sẻ cho cộng đồng, ai tạo được lợi nhuận từ sản phẩm trí tuệ đó, tùy ý thức của mình có thể đóng góp thêm hoặc úng hộ người tạo ra sản phẩm đó bằng cách ủng hộ một số tiền nho nhỏ. Với sự giúp đỡ của công nghệ thì tôi nghĩ rằng, nếu bạn tạo ra sản phẩm thực sự tốt bạn sẽ thành công.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: Diễm Quỳnh, Michael Jackson, Tạ Bích Loan, tham, Việt Nam, Việt Trinh, Whitney Houston

Cha và con gái

March 8, 2012 by mrhoi Leave a Comment

818-walking-on-him

http://youtu.be/HQfOFVMth5Q

Ngồi nghe FRESH, các bạn nhắc tới phim ngắn “Father and Daughter“, nhớ đúng kỷ niệm cùng các bạn, mỗi làn VTV3 phát đoạn nhạc trong phim này, tôi ở đâu cũng chạy tới trước TV lặng người ngồi xem những nét vẽ không màu sắc, nhưng đầy tình người.

Mẹ tôi có nói, “Nếu sau khi ông ngoại mất, xem lại phim này chắc lúc đó cảm xúc sẽ khác lắm”, còn tôi, giờ đã là ông bố của một cô gái nhỏ, tôi càng cảm thấy bộ phim đã đi vượt ra tất cả những giới hạn của hình ảnh, âm nhạc, cảm xúc, nó chạm tới suy nghĩ trong tương lai của tất cả chúng ta.

Nhân ngày quốc tế phụ nữ, gửi tới các bà, các mẹ, các chị, các tình yêu và… rắc rối của chúng tôi những gì đẹp đẽ nhất của cuộc sống này.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: Father and Daughter, FRESH, HQfOFVMth, OFVM

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Go to page 2
  • Go to page 3
  • Go to page 4
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in