• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for Suy nghĩ

Suy nghĩ

Bánh vẽ

March 28, 2013 by mrhoi Leave a Comment

Ngồi uống nước với em Ếch Điên, thấy lại mình vài năm trước khi em ấy nhắc tới thằng nhóc… tay chân trước đây. Liệu chúng ta có lãng phí chất xám vào những việc vô bổ, hoặc không được đầu tư đúng mức. Trong ngần ấy năm làm trong lĩnh vực nội dung số, tối mới thấy cái trò “vẽ bánh” thật quá là vô bổ kinh hồn. Trong thời đại mà mọi thứ đều có thể bị rò rỉ, “thông tin” là vàng mà dễ bị đánh mất thế này, tốt nhất… phải như tự nhiện… có vàng là phải… ị ra luôn.

Tôi vẫn nghĩ rằng mong muốn, ước mơ của một con người cần được tôn trọng, nếu ý tưởng đó giúp ích cho xã hội thì càng phải được hoan nghênh và hỗ trợ thực hiện. Đôi khi người xây dựng hệ thống từ lệnh của cấp trên, họ phải mất một thời gian để tìm hiểu, yêu nó… xây dựng nó… tốt đẹp thì sẽ được thành hình, được đầu tư tốt thì ok, nhưng nếu không nó lãng phí không biết bao nhiêu tiền của. Nếu chúng ta làm vì thu nhập, thì đó là điều không thể bàn cãi, tôi hiện tại có một công việc, tôi không yêu nó, không thích nó… nhưng đó là cơ hội để tôi khám phá những điều mới mẻ, theo đúng mong muốn của mình. Với tôi đó là trách nhiệm, bổn phận của nhân viên. Nếu bạn không yêu công việc của mình, hay tôn trọng nó… giống như cách bạn muốn người khác tôn trọng mình.

Nhưng nếu chỉ có vậy thì cuộc sống buồn tẻ quá, đi làm, đi chơi… tôi hôm qua có được hỏi thế sở thích của em là gì? Tôi bảo thích làm việc, lạ nhỉ? Tôi thích chơi game, nhưng sợ tốn thời gian, dù cho biết rằng chơi game sẽ giúp cho phán ứng nhanh nhạy hơn? Tôi thích làm việc, đó không chỉ là công việc, đó là lúc tôi khám phá trò lớn nhất của con người… là cuộc sống. Tôi tạo ra một nơi có thể giúp gặp gỡ nhiều người, cung cấp thông tin cho họ, học cách hiểu hệ thống mạng internet đang vận hành ra sao, tôi tư duy, tưởng tượng các khối óc lớn trên thế giới kia đang vận hành như thế nào… Chợt nghĩ tới thần tượng của tôi bạn Hồng Dương, mình đã có thể mắng bạn ấy và bảo bạn ấy làm gì với công nghệ thì phải nghĩ “ngu như máy”. Máy tính, thuật toán… đều do con người nghĩ ra, và máy móc chỉ phản ảnh một phần tư duy của chúng ta, tôi thực sự thích thú khi qua mỗi ngày hệ thống của tôi, lại gần được như mong đợi.

Cách đây vài năm, khi trong đầu tràn ngập ý tưởng, tôi đã thực sự không biết phải làm gì, nên làm như thế nào… vẽ đủ kiểu, nhưng giờ… tôi cứ làm, để cho “nó” sống, và rồi có thể đập đi, làm lại toàn bộ… và mỉn cười.

Cuộc sống này thật ngắn ngủi, hãy làm đi, đừng nghĩ nữa.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: có thể, Ếch Điên, Hồng Dương, ngu như máy, vẽ bánh

Những điều giản dị

September 20, 2012 by mrhoi 7 Comments

Nhân dịp ngày hôm qua được đi hội thảo Amway, trở lại với chủ đề về cuộc sống, tôi nghĩ có một vài điều vô cùng giản dị đã lởn vởn trong đầu mình khá lâu giờ muốn viết ra để chia sẻ cùng những ai quan tâm đến những điều bình dị của cuộc sống này.

Cuộc sống có những niềm vui cực kỳ dễ dàng đề có được. Một ngày cuối năm 2005, tôi mới được chuyển công tác qua đơn vị mới, sau một vài tháng được lãnh lương qua phong bì, gần cuối năm, công ty đã tiến hành chuyển lương qua tài khoản Vietcombank. Tất nhiên lương và thưởng của tôi cũng nằm ở trong tài khoản. Tối đó như thường lệ, tôi về nhà khá muộn, khoảng 7-8h ra ngoài đường vắng teo, trời Hà nội lúc đó cũng đang trở lạnh. Cái máy ATM gần khách sạn Dân Tộc là nơi tôi hay ngưng để rút tiền. Không như thường lệ tôi phải xếp hàng để rút, trước tôi là một gia đình công nhân nghèo, họ đang loay hoay với chiếc thẻ ATM mới được công ty phát. Sau một hồi, có lẽ không thể rút được tiền, vì không nhiều người biết lần đầu sử dụng thẻ phải thay đổi mật khẩu và nhập tới 2 lần.

Thấy vậy, tôi đề nghị được giúp đỡ, sau khi đổi mật khẩu xong, truy cập tài khoản, và kiểm tra số dư giúp, tôi nghĩ họ sẽ rút tiền, nhưng không họ cảm ơn và đi về. Có lẽ chẳng có gì đáng nói cả, nhưng điều mà làm tôi suy nghĩ nhiều nhất đó là số tiền của cả gia đình, cả lương và thưởng khoảng hơn 2 triệu đồng, nhưng tôi cảm thấy niềm vui trong ánh mắt, nụ cười của cả gia đình. Thẻ ATM được phát đối với tôi là một công cụ, nhưng với họ đõ là một niềm vui, niềm vui vì giải toả được sự lo láng, niềm vui vì có thể sử dụng nó để lo cho gia đình nhỏ của mình. Niềm vui khi người cha dẫn cả nhà ra cùng khám phá niềm vui nho nhỏ này. Tôi chắc rằng những người có cuộc sống đầy đủ, sẽ không thể cảm nhận được niềm vui ấp ám mà tôi đã được thấy tối ngày hôm đó giữa cái giá lạnh của trời Hà Nội.

Trở lại với sự kiện ngày hôm qua, tôi không hề có ác cảm với Amway, tôi còn rất thích và muốn tìm hiểu tại sao một mô hình kinh doanh như vậy có thể đem lại lợi nhuận lớn như thế? Kết qua tôi nhớ được đó là kinh doanh phải theo ba tiêu chí cực kỳ đơn giản:

  • Sử dụng sản phẩm
  • Chia sẻ với người khác về sản phẩm và cơ hội kinh doanh này
  • Học hỏi không ngừng qua từng cấp độ để vươn lên vị trí cao để hưởng nguồn lợi nhuận cao hơn nữa.

Quá đơn giản phải không? Nhưng rất ít người làm mô hình trên thuần tuý chỉ là công việc, họ đều mắc một chữ “tham” hầu hết mọi người không nhìn thẳng vào sự thật là mình cần muốn có nhiều tiền, và chia sẻ cho những người khác vị mình muốn có nhiều tiền hơn. Tiếp đó là họ sẽ khoác lên vỏ bọc về sự chia sẻ những điều tốt đẹp khi sử dụng sản phẩm của Amway phân phối để thuyết phục, tôi không nói nặng nề như những người kỳ thị là “dụ dỗ” hay “lừa” người quen sử dụng sản phẩm?

Vậy theo bạn bản chất của việc này là gì? Tại sao mọi thứ ưu việt như vậy lại không có vấn đề gì sao? Nếu bạn từng tham dự hội thảo, tất cả đều nhìn thấy ưu điểm của hệ thống này, tôi tin chăc rằng bạn quá choáng ngợp và không bao giờ nhìn thấy khuyết điểm, giống như khi đang yêu, chúng ta ai cùng mù quáng, khi cưới nhau về rồi các khuyết điểm mới dần hiện rõ… và lúc đó thì khó có thể thay đổi. Nhưng liệu ai trong các bạn đã tự nhìn thẳng vào những điểm xấu để sẵn sàng chấp nhận và sống chung với nó?

Tôi xin đưa ra một vài nhận định của cá nhân, mong rằng sẽ có ích với một vài người:

  • Mục đích thực sự của Amway không phải xây dựng hệ thống bán hàng, mà là xây dựng hệ thống tiêu thụ sản phẩm vô điều kiện, mỗi người kinh doanh đều là một người tiêu thụ sản phẩm, trong mạng lưới càng lớn thì doanh số bán hàng càng tăng, ít người làm cho hệ thống này nghĩ rằng mình là người đang đem lại lợi nhuận cho Amway.
  • Với công tức Nhà sản xuất + Người tiêu dùng = $, công thức này cực kỳ không chính xác, vì ai cũng biết quy luật tiền đâu tự sinh ra, nếu cả NSX và NTD đều nhận, thì tiền ở đâu sinh ra, tất nhiên là người tiêu dùng bị “phải mua sản phẩm”
  • Lợi nhuận của Amway chủ yếu dựa vào dòng hoá mỹ phẩm? Ít ai hỏi tại sao? Tại sao họ không phân phối các hàng điện tử, hoặc tất cả cá mặt hàng khác mà chúng ta không phải sử dụng hàng ngày, xin thưa với các bạn, các mặt hàng này là sản phẩm của hoá chất, giá cả thì vô cùng, giá trị thực của nó thì chúng ta càng không thể biết được và vì sử dụng thiết yếu hàng ngày nên tất nhiên sẽ có doanh thu lớn. Không nghiễm nhiên mà Unilevel hay P&G chỉ cần tạo ra thương hiệu, gắn với mấy “cục” hoá chất, nghiễm nhiên trở thành tập đoàn đa quốc gia, giàu có…
  • Còn lợi nhuận nào to hơn từ chính việc “hút máu” cộng sự, tôi lần đầu đi tham dự hội thảo nhưng đã phần nào hiểu được cách thức hút tiền một cách vô cùng tinh vi, khi tham gia bạn phải đóng một khoản phí làm thẻ, mạc dù có giảm 15% khi đi mua sắm, nhưng giá của sản phẩm đâu phải cái nào cũng rẻ, và các bạn hãy nhớ rằng giá trị thực của sản phẩm chỉ chiểm 15-30% giá trị đã bán cho chúng ta. Vậy con số 15% kia chẳng có ý nghĩa gì với tôi cả.
  • Chưa kể nếu tham gia bạn phải bỏ đi thú vui duy nhất của thượng đế là sự lựa chọn, thử hỏi khi chỉ được sử dụng sản phẩm của Amway, có phải chúng ta tự chui đầu vào rọ độc quyền không? Lúc đó còn động lực nào cho sự phát triển cải tiến sản phẩm. Âu chỉ đơn giản thú vui của một vài người là đi mua sắm bằng mắt, cũng sẽ không còn.
  • Nếu bạn đã từng tiếp xúc với một ai đó, bỏ cả tiếng giải thích cho bạn nghe về công dụng sản phẩm, mặc dù bạn không thích, nhưng tôi tin chắc rằng hơn 90% đành mua một sản phẩm nào đó, thử hỏi những người bỏ hơn cả tiếng để thuyết phục một người để được một lợi nhuận nhỏ nhoi thêm một hy vọng không bao giờ tắt về việc người đối diện họ sẽ gia nhập và cho họ một lợi nhuận khổng lồ sau này. Quy luật 80/20 cho bạn biết rằng số lượng người thành công cần nỗ lực và hy sinh rất nhiều để đạt được thu nhập cao… nhưng tôi tin chắc rằng có nhiều người có thu nhập thụ động cao hơn rất nhiều, nhưng họ vẫn làm việc và làm việc cực kỳ chăm chỉ.
  • Tính thừa kế mơ hồ, tôi không hề tin một ai hoặc công ty nào bảo đảm cho cuộc sống của tôi và con cái tôi một cách vô điều kiện, vô thời hạn. Đã có cô chia sẻ là muốn xây dựng để cho con trai mình thừa kế và không lo lắng tương lai sau này. Đúng, nhưng đâu có điệu kiện ràng buộc, ít nhất là hợp đồng (có lẽ tôi không tham gia nên không rõ vụ này) nhưng kể cả có hợp đồng đàng hoàng, các bạn đã tìm hiểu kỹ việc công ty phá sản thì sẽ ra sao? Đến nợ nước ngoài của đất nước ta các vị còn đau đầu để giải quyết, thì tiền, của cải đâu để lo lắng cho người dân bị “lợi dụng” bởi một công ty nào đó. Ví dụ như bảo hiểm, thu tiền của chúng ta thì dễ, ngon cực, nhưng để được chi trả phải nhập đúng viện, viết đúng hoá đơn mua đúng nhà thuốc…
  • Tính tránh nhiêm chưa bao giờ được làm rõ, nếu bạn đã từng tìm hiểu, thì các thông tin về Amway đều được truyền lại từ người bảo trợ, không bao giờ và khi nào có một thông tin rõ ràng về tính trách nhiệm, lấy ví dụ nếu là Mỳ Tiền Vua có chất phụ gia được phanh phui, thì thương hiệu của công ty sản xuất sẽ bị thiệt hai nghiêm trọng, vì rõ ràng sản phẩm là do công ty đó phát hành. Ở đây, các sản phẩm đều được phân phát tận tay người tiêu dùng, đôi khi là bị ép mua, nếu có vấn đề gì xay ra ở trong khu vực nào đó, giả xử sẽ có chính quyền vào điều tra, thì đơn giản Amway sẽ phủ nhận sự tồn tại của nhóm kinh doanh đó, hoặc vu cho họ vì lợi nhuận mà đưa vào sản phẩm giả…
  • Làm việc thiếu minh bạch, tất cả thông tin đều nói rằng minh bạch, nhưng cách thức hoạt động như một tổ chức hoạt động trong bóng tối, từ cách thức tổ chức hội thảo ngoài giờ làm việc, cách tiếp cận khách hàng tại gia đình. Tôi đề nghị đưa các thông tin lên internet thì bị gạt ngay vì vi pham luật. Tôi thấy mình chẳng có gì sai khi tận dụng một công nghệ tiên tiến để tiếp thị sản phẩm cả, nhưng lý do đơn giản là muốn mọi người bình đăng như nhau, ời, mà đã bình đăng như nhau thì chia thứ bậc làm gì… người có đầu óc tổ chức kinh doanh, truyên thông leo dần lên, thì phải có những người như tôi có khả năng sử dụng công nghệ chứ? Tôi thấy vô lý đùng đùng, nhưng vì chưa đụng sâu nên thôi tạm sẽ phủ nhận là do người bảo trợ tôi hoạt động chưa đúng cách.
  • Nếu để ý bạn sẽ thấy rằng mục đích của tất cả nhưng ai tham gia là thu nhập, sản phẩm bán chỉ là công cụ để họ làm việc đó, điều làm cho việc kinh doanh đa cấp hấp dẫn chính là chiều sâu của nhánh cây, một mô hình rất hay khi nghĩ rằng đi sâu thì sẽ có khả năng đi rộng, vậy nên các người bảo trợ luôn mong muốn giúp người tham gia mở thật sâu nhánh của mình… họ sẽ không ngần ngại làm thay, làm mẫu để chúng ta học hỏi được tất cả, nếu có công nghệ sao chép não, tôi dám chắc ai cũng muốn lấy hết kiến thức của mình cho người ở dưới, vậy đấy, mục đích là tăng thêm số tầng trong hệ thống kim tự tháp của mình, các bản trợ không quản thời gian và sức lực để giúp chúng ta. Âu cũng là điều tốt chứ. Nhưng đừng quên, các mạng lưới dưới cấp 5 hay cấp 4 tôi cũng không nhớ nữa, thì sự phát triển đó không năm trong phạm vi được Amway trả cho chúng ta nữa, nghiêm nhiên công ty sẽ hưởng… tôi tin đây là số không nhỏ.
  • Ai cung phải làm việc, nếu ra nhập bạn biết rằng thu nhập của bạn phụ thuộc vào doanh số tiêu thụ sản phẩm, điều này rất dễ hiểu bởi vì chẳng ai cho không bạn… nếu kiếm được 200 triệu bạn có khả năng được gần 20 triệu, con số 10% không khác quá nhiều so với đi bán một sản phẩm giá 200 triệu. Nhưng ở đây bạn sẽ tận dụng được nếu nhanh cây của bạn lớn và rộng… tất nhiên cây luôn cần có nguồn dinh dưỡng là tiền, niềm tin… vất vả không kém việc đi tìm ông khách hàng mua sản phẩm 200 triệu của bạn đâu.

Tôi đã từng có suy nghĩ là sẽ về hưu trước tuổi 30, hiện giờ tôi đã chạm mốc ấy, và có thể về hưu được, nhưng… trước khi trạm mốc này tôi đã nhận ra một điều mà trước đây tôi nhìn thấy, đó là khi một người có tiền, họ luôn mong muốn bảo toàn tài sản của mình, nhưng tiền thì luôn mất giá, vậy tất cả những ai muốn bảo toàn khối tài sản của mình đều phải tiếp tục làm việc là đầu tư, cuộc sống đã cho tôi biết rằng con người cần phải lao động, không phải chỉ đề làm giàu cho bản thân, mà còn tạo ra của cải vật chất cho xã hội. Vị thế việc nghỉ hưu quá sớm là điều cực kỳ lãng phí, vì sau những năm tháng học tập kiến thức vất vả rồi bạn không làm gì cả, chỉ hưởng thụ… bạn có thấy quá phí phạm không?

Với tôi thu nhập không phải là tất cả, cuộc sống của tôi qua đỗi đơn giản, nhu cầu vô cùng tầm thường, tôi cảm thấy tất cả nhưng người chủ doanh nghiệp, hay lãnh đạo một nhóm lao động, họ cần mang lên người một trách nhiệm tạo ra “công việc” để chúng ta cùng làm việc, duy trì và tận hưởng cuộc sống của mình. Nếu làm như cách mà Amway cho là tuyệt với, chúng ta đang tước đi vô số công việc của các nhà bán lẻ, nhưng người trực tiếp bán thời gian của mình để đổi lấy một số % hoa hồng ít ỏi.

Tôi đã nghe một số người chia sẻ làm công vệc này vì muốn thừa kế lại cho con, cha mẹ nghĩ như vậy là rất tốt, nhưng liệu có ai nghĩ được rằng, với nguồn sống đã được mớm cho sau khi mình qua đời, đứa trẻ vẫn chỉ là con nhộng trong cái kén được tạo sẵn, nó không thể trung bay bằng chính sức lực của mình.

Nếu bạn cần một cơ thể khoẻ mạnh, cần một cuộc sống chất lượng, hay tin vào bản thân mình, hãy lựa chọn công việc khiến mình cảm thấy hưng phấn để làm, chỉ có sự hưng phấn sáng tạo… và phải tạo ra của cải vật chất hoặc có tác dụng với xã hội, đứng cố gắng xây dựng một điều gì mơ hồ, niêm tin phải có cơ sở. Nếu phải lựa chọn uống sản phẩm bổ sung dinh dưỡng của Amway và tập thiền cùng bà chị JoHai, tôi sẽ chọn thiền, đơn giản vì cơ thể chúng ta vô cùng tuyệt diệu hãy thử khám phá sức mạnh của nó nhé.

Chúc các bạn lựa chọn được con đường đúng đắn và phù hợp với mình.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: Amway, công việc, của cả, của mình, cuộc số, Dân Tộc, dụ dỗ, Hà Nội, JoHai, lợi dụng, Mỳ Tiền Vua, sản phẩm, tham, Thẻ ATM

Ám ảnh từ “Mãi đừng xa tôi”

June 14, 2012 by mrhoi 2 Comments

Chưa bao giờ mình xem được từ đầu tới cuối phim, nhưng qua những lời giới thiệu khi vợ mình thực hiện “Tôi trong Tôi”, nó đã ám ảnh mình. Một bộ phim không thiên về kỹ xảo hình ảnh thuần túy để giải trí, nó đang chạm vào tận những cảm xúc chân thật nhất.

Khi xem đoạn cuối phim, mình có suy nghĩ, liệu con người chúng ta có nên để “quy luật tự nhiên” hoạt động theo đúng cách của nó, mọi sự sự việc xảy ra đối với con người đều có lý do của nó, kết thúc cũng là một khởi đầu mới. Liệu chúng ta có nên hủy hoại những thứ đang hoạt động tốt, để đánh đổi một thứ chắp vá… tôi cũng không biết, nhưng chính bản năng sinh tồn đã đẩy chúng ta làm nhưng việc đi ngược lại chính đạo đức của con người đặt ra.

Một ngày gần đây, tôi sẽ thực sự xem trọn vẹn bộ phim này.

Filed Under: Suy nghĩ

Những người hùng của tôi

June 3, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Sáng sớm tỉnh giấc, dạo qua một vòng bắt gặp một bài viết tranh cãi việc giữ hay không một sinh linh mắc hội chứng Down. Tôi nghĩ không nên phán sét, nhưng làm tôi nhớ tới những hình ảnh vô cùng súc động khi đưa Ngỗng, con gái tôi, đi chơi ở Hồ Tây, gần nhà mình. Bạn có tưởng tượng được không khi bắt gặp một người cha, ở vào cái tuổi cần được nghỉ ngơi, vẫn phải lo chăm sóc đứa con chưa hoàn hảo của mình, trên mặt của bác ấy giờ đây có lẽ vẫn là nụ cười, sau những giọt nước mắt đã cạn hết từ mấy chục năm trước.

Tôi tự hỏi, ai mới là người dũng cảm thực sự, tôi nghĩ chính là những người cha, người mẹ đã hy sinh cuộc sống, thời gian của mình để chăm sóc một người con lâu và tràn đầy tình thương như vậy, họ bị tước đi quền lớn nhất của cha mẹ là được con cái chăm sóc khi về già, ít ra là thỉnh thoảng. Nhưng số phận đã tước đi của họ những điều giản dị nhỏ nho nhất của cuộc sống. Sau nhưng vật lộn với xã hội ở ngoài kia, khi về đến nhà họ tiếp tục phải vật lộn với tư tưởng, với sự kiên nhẫn của chính mình. Thời gian có thể giúp họ thích nghi, quen với việc đố, nhưng với tôi họ thật sự là những người anh hùng khi vượt qua tất cả để làm tròn bổn phận làm phụ mẫu của mình.

Lúc đó, tôi chỉ biết và nghĩ trong đầu, nếu tôi có đủ kinh phí, điều tôi muốn làm là giúp đỡ họ, những người hùng của tôi.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: của mình, Hồ Tây, Ngỗng, quỹ từ thiện

Đừng cố gắng tạo nên những ảo tưởng

June 1, 2012 by mrhoi 1 Comment

931-10434-1230503924821-1295813708-30682119-6263068-n

Đã gần lâu lắm rồi, mình có thói quen về nhà buổi trưa để ăn và xem “Bản tin tài chính”, có lẽ buổi trưa là lúc thích hợp nhất để cập nhật tình hình trên Thế giới và Việt Nam, chỉ 1 tiếng buổi trưa giúp mình có thể nắm bắt phần nào xu hướng vận động của các lĩnh vực quan trọng.

Chủ đề mà mình thấy được nhắc lại rất nhiều trong những ngày này đó là khủng khoản, sụp đổ, phá sản… trên báo chí mình cũng nhận được rất nhiều thông tin các doanh nghiệp bị phá sản, người chủ doanh nghiệp trước kia hoàng tráng thế nào, giờ thảm hại ra sao? Có lẽ quan trọng không phải họ thảm như thế nào? Mà là họ có đủ sức mạnh của lý trí để tìm cách khôi phục lại hoạt động của mình không?

Nếu một người đi lên không phải từ sự may mắn, họ sẽ hiểu công sức lao động thực sự của mình, mọi bước đi đều cần được tính toán kỹ càng, mọi chi phí đều được cân nhắc. Việc vay mượn để lao theo một lợi nhuận “ảo” chỉnh giúp cho bong bóng tài chính càng thêm nguy hiểm. Tôi có được xem một bộ phim về chủ đề về tiền tệ, trong đó các nhà làm phim có phân tích bản chất của đồng tiền, bởi nó chỉ là một tờ giấy nợ, không hơn không kém, nó không phải là tài sản, và nó được thao tung bởi một tổ chức và cá nhân nào đó. Chừng nào hệ thống còn hoạt động thì nó còn có giá trị, còn không nó không hơn một tờ giấy lộn không đủ sưởi ấm cho ta qua mùa đông.

Với tôi, tiền không phải là mục tiêu hàng đầu, nếu bạn sử dụng số tiền mình kiếm được, đầu tư lại cho xã hội, tạo thêm cuộc sống tốt đẹp cho mình và những người khác, đó mới thực sự đem lại giá trị của đồng tiền. Đừng làm nô lệ cho nó, đừng tham vọng xây dựng nên những giá trị ảo, để rồi một ngày kia nó sẽ sập trước mắt bạn.

Hãy tự nhắc lại với chính mình, sức khỏe là số 1, gia đình là số 2, sự nghiệp là số 3, của cải là số 4… hãy làm việc với tất cả trái tim và khối óc của mình bạn nhé.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: là số, Việt Nam

Tại sao chúng ta thích sử dụng các dịch vụ trực tuyến miễn phí?

May 31, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Dạo qua một vòng, tôi thấy một số website, blog mà tôi thích hiện tại cái còn cái không? Có thể do chủ nhân không có thời gian chăm sóc, hoặc không đủ kinh phí để duy trì. Cũng giống như việc sử dụng email, thì tôi cũng có thói quen sử dụng email miễn phí có các công việc quan trọng? Vậy có vấn đề gì không nhỉ?

Đặt ngược lại vấn đề một chút, các dịch vụ miễn phí trên internet chủ yếu của nước ngoài, họ không thu của chúng ta một đồng nào mà lấy nguồn thu từ những nhà quảng cáo, dịch vụ tốt là duy trì và phát triển tốt nền tảng để phục vụ số người sử dụng internet ngày càng tăng như hiện nay. Nếu dịch vụ đủ tốt, số lượng người dùng đủ nhiều, việc duy trì và phát triển nó là tất yếu, chúng sẽ cho ta cảm giác email đó sẽ tồn tại mãi mãi, thay vì email của công ty hoặc cá nhân đứng ra mua một domain và sử dụng làm thông tin liên lạc qua email.

Vậy có nên sử dụng email miễn phí? Câu trả lời của tôi là nên? Nhưng… nếu bạn có xây dựng một dịch vụ online, đủ tốt để duy trì nó hàng năm, bạn nên đăng ký một domain quốc gia mình đang sinh sống, để tạo một email riêng cho mình bằng bất kỳ hình thức nào, tự cài đặt Mail Server trên máy chủ hoặc Hosting cá nhân, hay đơn giản hơn là sử dụng Google Apps. Vậy sẽ có lợi gì? Hãy tin rằng ở một giá trị tuyệt đối nào đó, domain bạn đang nắm trong tay có đầy đủ giấy tờ, cơ sơ pháp lý, và quan trọng hơn không ai có thể cướp domain đó khỏi tay bạn khi nó không động chậm đến quyền lợi về bản quyền… mà có điều đó đi chăng nữa thì domain của bạn cũng đáng giá lắm chứ? Trở lại phân tích tiếp ưu điểm khi sử dụng email có “đuôi” của riêng bạn:

  1. Bạn sẽ không bao giờ bị mất tài khoản email, bời vì email đó được bảo hộ bởi quốc gia bạn sinh sống, hacker có thể chiếm quyền quản lý tài khoản email ở máy chủ này, nhưng bạn có thể chuyển qua sử dụng máy chủ hoặc dịch vụ email khác với domain của mình
  2. Khi sử dụng email này với đối tác, họ sẽ thấy bạn chuyên nghiệp, ít ra là thấy bạn thật sự nghiêm túc trong công việc hiện tại của mình.
  3. Với domain riêng, bạn lúc nào cũng có thể truyên thông cho thương hiệu của bạn, bất kỳ khi nào… với một phong cách vô cùng tế nhị và không lộ liễu.

Trên đây tôi nghĩ đã có đủ một số động cơ để bạn bắt đầu tiến hành sử dụng email của riêng mình rồi đấy. Còn tôi, có lẽ tôi vẫn sẽ sử dụng email Miễn phí, nhưng với những công việc quan trọng có lẽ tôi nên sử dụng email riêng của mình.

Filed Under: Hệ thống, Suy nghĩ Tagged With: đuôi, Google Apps, Mail Server

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Go to page 2
  • Go to page 3
  • Go to page 4
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in