• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for Việt Nam

Việt Nam

Đồng ca vì công lý

June 11, 2007 by mrhoi Leave a Comment

“Tại Việt Nam, trong suốt 10 năm từ năm 1961 đến 1971, quân đội Mỹ đă rải hơn 80 triệu lít chất độc hóa học, phần lớn là chất da cam, chứa gần 400kg dioxin. Vũ khí gây chết người hàng loạt này đã gây đau thương cho biết bao gia đình và để lại di chứng nguy hiểm cho môi trường tự nhiên và hàng thế hệ người dân Việt Nam.

Hiện nay, ước tính có khoảng 4,8 triệu người Việt Nam bị nhiễm chất độc da cam/dioxin, sống tập trung tại các tỉnh dọc đường Trường Sơn và biên giới Cam-pu-chia. Hàng trăm nghìn người trong số đó đă qua đời. Hàng triệu người và cả con cháu của họ đang phải sống trong bệnh tật, nghèo khó do di chứng của chất độc da cam.

Tuy nhiên, trong hơn 30 năm qua, các nạn nhân chất độc da cam Việt Nam không nhận được sự giúp đỡ, đền bů nào từ phía Mỹ, đặc biệt là từ phía 37 công ty và tập đoàn sản xuất hoá chất Mỹ đã bán cho Bộ Quốc phòng Mỹ loại hoá chất độc dùng làm vũ khí huỷ diệt hàng loạt được sử dụng trong chiến tranh ở Việt Nam.”

Ngày 18/06 tới đây, phiên tranh tụng tại tòa phúc thẩm New York là cơ hội để những nạn nhân chất độc da cam/ dioxin Việt Nam đòi lại lẽ phải, mong muốn Công lý phải được thực thi.

Chúng ta, những con người Việt Nam, không thờ ơ trước nỗi đau đó, chúng ta cùng ký tên để ủng hộ những đồng bào không may mắn của mình.

12h ngày 17/06/2007 (trước 1 ngày diễn ra phiên tòa), hãy cùng Đồng ca vì công lý tại địa chỉ www.dongcavicongly.com .

Hãy để công lý được thực thi!

Filed Under: Uncategorized Tagged With: Bộ Quốc, chất độc, New York, Tại Việt Nam, Trường Sơn, Việt Nam

Hãy cho tôi một kết nối

May 30, 2007 by mrhoi Leave a Comment

Nếu để nói rằng internet đã thay đổi cuộc đời tôi như thế nào, thì chắc là nhiều lắm, thôi hãy để một dịp khác nhỉ, chỉ biết rằng bây giờ tôi vẫn có thể kết nối với thế giới để họ biết rằng tôi vẫn đang tồn tại, và mong rằng tình trạng Việt Nam sẽ bị cô lập với thế giới sẽ chỉ ở trong giả thiết.

Mới chuyển nơi ở trong vòng 2-3 tháng, giờ đây tôi đã ngụ tại một căn hộ nho nhỏ, cũng bà Hói của mình. Trong khoảng gần 1 năm tôi đã phải lắp đặt 3 kết nối ADSL và cũng được trải nghiệm 3 dịch vụ của 3 nhà cung cấp internet hàng đầu Việt Nam.

VDC – VNPT “Cuộc sống đích thực”: Bước đầu tôi phải lọ mọ giữa trời nắng tới tận VDC để hỏi lắp đặt (điều này chứng tỏ công tác PR cho dịch vụ ko tốt) sau đó không nhận được hợp đồng mà nhận được một cái hẹn đó vào một ngày chủ nhật đẹp trời đang trên cty phải về nhà gặp một em không xinh lắm ký hợp đồng với lời dụ dỗ mua modem… hì hì, nhưng mà không mua đâu ờ ờ… hix nhưng lại bị em ấy lừa một cú đâu điếng, em ấy bảo tôi nghiên cứu lập trình web nên dùng cái gói gì gì ở giữa ấy bảo rằng tốc độ thế là ok, tôi cũng mới đăng ký chẳng biết gì cả, thế là bị đóng 46K/tháng cho phí thuê bao và 300K phí lắp đặt… hix dại ơi là dại. Điều này cũng không có vấn đề gì cả nếu như… tốc độ thực tế mà tôi sử dụng được lúc 23 giờ đêm là 76K/s, chưa bằng 1/6 tốc độ như cam kết và cũng chưa bằng 1/3 cái tốc độ cái gói tôi định đăng ký sau đó bị lừa. Vì vậy sau khoảng hơn nửa năm sử dụng tôi đã quyết định chuyển sang dịch vụ của nhà cũng cấp lớn thứ 2.

FPT Telecom “Mọi dịch vụ trên một kết nối”: Một điều đập ngay vào mắt đó là cái giá lắp đặt gấp đôi VDC… tôi đã phải mất 600K để thay đổi dịch vụ mới với phí trọn gói hàng tháng là 275K, nhưng tôi được một điều đó là thoải mái trong tâm lý, với bản tính hay download của mình tôi đã không phải nhẩm tỉnh xem cái file đó bao nhiêu MB… mình đang mất bao nhiêu tiền đây nhỉ… he he, phè phỡn được mấy tháng… và cũng không phải xanh mặt với cái hóa đơn điện thoại lúc nào cũng 400-500K trước đây. Một sự đầu tư ban đấu đáng giá. Nhưng tiếc rằng cũng sau khoảng mấy tháng tôi cũng phải chuyển chỗ ở và sử dụng thêm một nhà cung cấp thử 3, vì FPT Telecom không thể cũng cấp được internet nơi tôi ở.

VietTel “Hãy nói theo cách cả bạn”: Cái tôi choáng nhất đó là thời điểm khuyễn mãi vô thời hạn, hết đợt này tới đợt khác, ngoài cái việc tôi xí xớn sử dụng Wifi trong nhà thì số tiền tôi phải mất để có được sử dụng dịch vụ là 300K và số tiền này tôi còn được VietTel tặng 3 tháng sử dụng miễn phí, và 300K kia tôi được trừ dần 50K kể từ tháng 4 kế tiếp, và kết quả theo tôi dự đoán đến hết năm nay mẹ tôi chắc chẳng phải trả tiền internet nữa… hì hì. Tốc độ không thể sánh được với FPT Tel vì tôi chọn gói nhỏ nhất. Nhưng đối với tôi lúc đó đã ok lắm rồi. Sau nay về nơi ở hiện tại, tôi vẫn chọn VietTel vì khuyễn mãi quá nhiều và cũng vì phải lắp thêm cả số điện thoại cố định mà đến tận tháng 7 FPT Telecom mới triển khai.

Còn dịch vụ của EVN Telecom tôi chưa được thử nghiệm, nhưng thôi thế này đã, qua quá trình lận đận tìm kết nối của mình tôi nhận có thấy thái độ của nhân viên triển khai cũng theo biểu đồ đi xuống với mau nhà nước đi lên của từng doanh nghiệp.

VNPT: Bác nhân viên tới lắp đặt và bàn giao cho tôi account không biết config cái modem của tôi như thế nào cả, và lý do của bác ấy là anh chỉ quen config modem zoom x5. Buồn, thấy một bác nhà nước máy móc quá… chịu. Cuối cùng là tôi cũng phải lao vào xem tình hình thế nào, loay hoay một hồi khoảng 1 tiếng sau tôi cũng có thể lướt web ầm ầm, phù config mệt nhỉ. hì hì.

FPT Telecom: Nhân viên bán hàng hồ hởi tới tận nơi, ghi hộ tôi hết những thông tin cơ bản, mượn chứng minh thư đi photo, mang có đúng cái hộ khẩu photo cũng không có vấn đề. Tôi chỉ việc ngồi đó ký. Mấy ngày sau ở sân nhà tôi thấy có cái dây, cách 1 hôm sau thì có 2 anh mặc đồng phục vào nhìn cái modem tôi vẫn dùng tạch tạch mấy cái 5 phút sau đưa lại cho tôi biên bản bàn giao. Nhanh thật. Nhưng mỗi tội cái phí lúc đầu “chát” hơn hì hì.

VietTel: Trùi ui, gọi điện vài lần và nhân được “Anh ơi anh phải qua đúng đại lý khu vực của em đang ký”. Ra đó tôi phải lòng vòng mượn hộ khẩu gốc của bà, troài oai, vòng đi quanh Hà nội tới mấy vòng để đăng ký cái ADSL, đến đó tôi phải tự tay điền vào 2 cái mẫu to đùng… hix, chữ xấu, lâu không viết toàn đánh máy, đúng là cực hình. hix. Thế là tưởng xong, tự nhiện trời mưa gió, chẳng hiểu tôi phải liên lạc đến hàng chục lần với em kinh doanh để contác với nhân viên lắp đặt, cuối cùng phải gần 10 ngày tôi có thể sử dụng được. Đó là đối với lần thử nhất, lần thứ 2 thì còn tệ hơn, sau từng ấy ngày chờ đợi, cuối cũng cũng qua một cơ số lần gọi điện “hỏi thăm” nhân viên triển khai tôi cũng có được đường ADSL, nhưng lần này trong hợp đồng tôi có kèm theo điện thoại nữa mà. Hỏi lại thì hình như chưa set số cho mình, hix… hơi chuối nhẩy, có vẻ nhiều quá nên không nhớ hết hay sao ấy. buồn tiếp tập nữa. tới bây giờ tôi cũng chưa thể sử dụng số phone cố định của mình. Còn mấy bác tới lắp đặt cũng phải loay hoay mãi với cái modem của chính VietTel, và cách check internet máy móc không thể chịu được, hì hì.

Nếu tôi có nhiều tiền tôi sẽ chọn dịch vụ FPT Telecom, còn giờ đây bình thường tôi dùng VietTel và sẽ cố không phải sử dụng cái “cuộc sống đích thực” kia lần nào nữa.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: ADSL, EVN Telecom, FPT Tel, FPT Telecom, hỏi thăm, Việt Nam, VietTel, VNPT

Lòe người không biết

May 12, 2007 by mrhoi Leave a Comment

Đầu tiên xin lỗi nếu tôi nói không đúng, nhưng mà tự dưng thấy chướng mắt quá cơ. Hôm xem trực tiếp trao giải “Nhân tài đất việt” thấy chương trình quảng cáo trực tuyến được giải ba, hình như giải ba thì phải, tôi cũng thầm ngưỡng mộ, nhưng tới hôm nay tìm được mấy bài viết thì không hiểu thực sự cái phần mềm này có gì để được gọi là thành công, và liệu nó có xứng đáng, hay còn nhiều phần mềm khác xứng đáng hơn nó.

Một số liên kết nói về phần mềm này, đọc cũng thấy hoành tráng, nhưng chẳng biết ai viết mà hình như chẳng biết cái quái gì về website cả, thế mới buồn

http://www.dantri.com.vn/giaoduc-khuyenhoc/nhantaidatviet/2006/11/152813.vip

http://www.vtv.vn/VN/TrangChu/TinTuc/CongNghe/2007/5/12/99569/

http://soft.vdc.com.vn/sanpham/internet/AdServer/mota.asp

Trong các bài viết trên có đề cập tới một vấn đề rất hoành tráng, đó là việc chạy trên mọi nền tảng, tôi xin trích ở dưới đây.

Các tính năng nổi bậc của phần mềm: Chuyển phát quảng cáo xuyên nền, các mẫu quảng cáo có thể chuyển phát được đến tất cả các hệ webserver khác nhau (IIS, Apache, Netscape Server…); Tạo ra các mã điều khiển quảng cáo tương ứng với các vùng không gian quảng cáo bằng cơ chế phát mã tự động (mã javascript); Tổ chức phân vùng không gian quảng cáo cho các chủ quản website một cách linh động theo cấu trúc cây; Dễ dàng lập các kế hoạch chuyển phát quảng cáo, điều phối luân phiên các mẫu quảng cáo qua các chức năng tạo lập “đợt quảng cáo”; Hỗ trợ nhiều kiểu khuôn dạng mẫu quảng cáo: GIF, JPG, FLASH, VIDEO, POPUP…

Bài này mà là do PM của dự án này viết, thì tôi nghĩ rằng bác PM này chẳng biết cái gì về phần mềm do mình làm ra cả, mà nếu là phóng viên viết thì cũng xin chia buồn với anh ta, 1 là anh ta nên đổi lĩnh vực mình tham gia, 2 là anh ta cần phải tìm hiểu thật kỹ xem những gì mình viết có đúng hay không. Xin thư với các bạn rặng cái mã javascript chẳng liên quan quái gì với nền tảng server cả, cái mà nó liên quan mật thiết nhất để cho nó hoạn động đó là trình duyệt (browser).

Nếu không có những bài viết PR kiểu rẻ tiền như thế này chắc là tôi vẫn nghĩ rằng ADServer cũng là một sản phẩm đáng tự hào, ít ra nó cũng là một sản phẩm do VN phát triển theo nhu cầu của chính mình. Nhưng cái kiểu viết lừa những khách hàng không biết cái gì như thế này thì tôi không thể chấp nhận được.

Mà nhắc tới khách hàng Việt Nam tôi lại cú, không hiểu trình độ khách hàng như thế nào, không có tính tư duy suy sét xem cái đó có phù hợp với mình hay không, tìm hiểu xem cái mình sắp được nhận là cái gì, cừ ừ, ù, cạc cạc, thằng bán hàng nó lẻo mép thì ok, nó mà lư lừ, mày chết với ông, ông cứ chê mày làm gì được, tao thích thế kia cơ… Thế mới là chuyện buồn, buồn thật đấy, trong khi mình muốn cho họ cái tốt nhất hiện tại mình có, thì họ chỉ nhìn sang những đối thủ của họ báo muốn giống như thế và hơn nó một chút thì tốt. Hix, vẫn là câu chuyện “Con lợn của ông hàng xóm” buồn thật.

Cuối cùng nếu bạn là người đọc được bài viết này và cũng mong muốn như tôi, hãy truyền tiếp thông điệp của tôi đến những khách hàng ù ù cạc cạc trên đất nước chúng ta để họ có thể suy sét thật kỹ trước khi quyết định.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: AdServer, Apache, browser, CongNghe, đợt quảng cáo, FLASH, Netscape Server, POPUP, POPUP… Bài, quảng cáo, TinTuc, TrangChu, VIDEO, Việt Nam

Ba câu chuyện cuộc đời

March 24, 2006 by mrhoi Leave a Comment

Giữa tháng 6/2005, một bài phát biểu ở lễ trao bằng tốt nghiệp của trường ĐH danh tiếng Stanford (Mỹ) đã gây chấn động lớn ở các giảng đường ĐH và được đăng tải ở các báo giáo dục và kinh doanh trên thế giới, loan rộng trên internet. Chủ nhân bài phát biểu này là ông Steve Jobs, Giám đốc điều hành của tập đoàn máy tính Apple Computer và xưởng sản xuất phim hoạt hình Pixar Animation Studio.

Steve Jobs, Giám đốc điều hành của tập đoàn máy tính Apple Computer

Không hàm chứa những lời hô khẩu hiệu giáo điều, bài phát biểu của ông Jobs đơn giản là một chuỗi các tự truyện của một doanh nhân thành đạt đã trải qua một cuộc đời nhiều sóng gió và bất ngờ: bỏ học ĐH, mày mò lắp ráp máy tính, bị đuổi khỏi công ty do chính mình sáng lập để rồi cuối cùng lại quay về thống trị… �

Đặc biệt hơn cả, thay vì chúc các tân cử nhân Stanford một sự nghiệp thành công, tương lai chói lọi như thường các đại biểu vẫn làm ở lễ tốt nghiệp, Jobs đã nói: “Hãy cứ đói khát và dại dột” (Stay hungry. Stay foolish”). Bởi vì chỉ có mạo hiểm, mơ ước, và sống đúng với đam mê của mình, mới có thể thật sự thành công và mãn nguyện”.

VietNamNet giới thiệu bài phát biểu của Steve Jobs (mà ông gọi là ba câu chuyện cuộc đời mình) với hy vọng thêm một góc nghĩ cho các bạn trẻ Việt Nam trước� những cuộc thi căng thẳng và những quyết định lớn của cuộc đời.� �

Câu chuyện đầu tiên – “kết nối các sự kiện”

Tôi bỏ học ở trường ĐH Reed sau sáu tháng nhưng vẫn ở lại loanh quanh đến tận 18 tháng nữa mới thực sự ra đi. Tại sao tôi lại chọn bỏ học?

Mọi thứ bắt đầu từ lúc tôi chào đời. Mẹ đẻ của tôi là một SV trẻ mới tốt nghiệp ĐH, chưa chồng. Vì thế, bà quyết định mang tôi cho làm con nuôi.� Bà tin rằng nên để những người có bằng ĐH mang tôi về nuôi và đã sắp xếp sẵn mọi thủ tục cho con với 2 vợ chồng luật sư. Chẳng thể ngờ, đến lúc tôi chào đời, họ lại đổi ý muốn có con gái.

Thế là, bố mẹ tôi bây giờ, lúc đó đang trong danh sách chờ đợi, nhận được một cú điện thoại lúc nửa đêm: “Có một bé trai mới sinh chưa ai nhận. Ông bà có muốn nhận không?”� Họ vui mừng� đồng ý ngay.� Khi mẹ đẻ mới biết bố mẹ tôi chưa bao giờ tốt nghiệp ĐH, thậm chí cha tôi còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bà nhất định không ký giấy cho con nuôi và chỉ nhượng bộ khi bố mẹ tôi hứa sau này sẽ cho tôi vào ĐH.

17 năm sau, tôi vào ĐH thật. Nhưng tôi lại ngu ngốc chọn một trường đắt tiền ngang với Stanford, và toàn bộ số tiền ít ỏi của bố mẹ tôi, những người lao động chân tay, đổ vào trả tiền học.

Sau sáu tháng, tôi thấy việc đầu tư như vậy thật vô nghĩa. Tôi không biết mình muốn làm gì và cũng không biết trường ĐH sẽ giúp mình như thế nào. Thế mà tôi vẫn ngồi đây, tiêu tốn những đồng tiền bố mẹ bỏ bao mồ hôi công sức cả đời mới kiếm được. Tôi quyết định bỏ học và tin rằng, mọi thứ rồi cũng được thu xếp ổn thoả. Lúc đó thật sự rất run, nhưng bây giờ nhìn lại, tôi hiểu rằng, đấy là quyết định đúng đắn nhất của đời mình. Ngay khi quyết định bỏ học, tôi đã bỏ những môn bắt buộc mà mình không thích và bắt đầu kiếm các lớp có vẻ thú vị hơn.� �

Tôi không được ở KTX, vì vậy tôi ngủ ở sàn nhà phòng các bạn, trả vỏ lon Coca để lấy 5 cent mua thức ăn, và đi bộ hơn 10 cây số dọc thành phố vào các ngày chủ nhật để đến ăn một bữa làm phúc hàng tuần của đền Hare Krishna. Tôi thật sự thích cuộc sống đó. Và chính những gì đã xem, nghe, thấy, khám phá bằng trí tò mò và tri giác của tuổi trẻ…lúc đó đã biến thành những kinh nghiệm quý báu cho tôi sau này.

ĐH Reed lúc đó có trường học dạy thiết kế thư pháp, có lẽ là đỉnh nhất trong cả nước.� Mọi mẫu chữ trên các poster, biển hiệu… xung quanh trường đều rất được thiết kế rất đẹp.

Lúc ấy, coi như đã bỏ học và không phải học những môn bắt buộc nữa, tôi quyết định chọn lớp học về mẫu chữ mỹ thuật để tìm hiểu cung cách thiết kế. Tôi đã tìm hiểu về các mẫu chữ serif, san serif, về các khoảng cách khác nhau giữa các mẫu chữ, về các phương cách làm cho kiểu in (typography). Những kiểu cách vẽ chứ đó thật gợi cảm, tinh tế, giàu lịch sử. Chúng mê hoặc tôi từ lúc nào không hay. �

Những thứ viển vông này chắc chẳng đem lại một ứng dụng thực tế nào cho cuộc đời tôi.� Thế nhưng 10 năm sau, khi bắt đầu thiết kế chiếc máy tính Macintosh đầu tiên, tất cả quay trở lại. Chúng tôi đã dồn hết kiến thức của mình vào thiết kế chiếc Mac này. Đó là chiếc máy đầu tiên có kiểu chữ rất đẹp.

Nếu tôi đã không bước chân vào lớp học thiết kế chữ hồi ĐH, chiếc Mac bây giờ sẽ không bao giờ có các kiểu dáng chữ và các phông chữ có khoảng cách đều nhau như thế này. Và vì thế, có lẽ cũng chẳng máy tính cá nhân nào trên thế giới có các kiểu chữ này (vì Windows cóp hoàn toàn từ Mac). Nếu không bao giờ bỏ học, tôi đã không đi học lớp thiết kế chữ này, và các máy tính cá nhân cũng không có được những mẫu chữ tuyệt diệu hôm nay. Dĩ nhiên, khi còn ngồi ghế nhà trường, làm sao tôi có thể kết nối các sự việc theo hướng như vậy? Nhưng 10 năm sau nhìn lại, tất cả đều rất rõ ràng.

Dĩ nhiên, các bạn không thể kết nối các sự việc khi nhìn về phía trước, chỉ có thể làm như vậy khi ta nhìn lại một quãng đường. Vì vậy, các bạn� phải tin tưởng rằng các hành vi, sự kiện của hiện tại có một mối liên quan nào đó đến tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó – linh tính, số phận, cuộc đời, thuyết nhân quả…bất kỳ cái gì. Lối suy nghĩ này chưa bao giờ làm tôi thất vọng, và chính nó đã tạo nên tất cả những khác biệt trong cuộc đời mình.

Câu chuyện thứ hai: Tình yêu và sự mất mát

Tôi đã rất may mắn khi tìm thấy điều mình thực sự yêu thích khi còn trẻ tuổi. Woz và tôi bắt đầu thiết kế máy Apple trong gara ô tô của bố mẹ tôi hồi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ, và trong vòng 10 năm sau, Apple đã trưởng thành. Từ một bộ sậu chỉ có 2 người biến thành một tập đoàn trị giá 2 triệu đô la với hơn 4.000 nhân viên. Chúng tôi đã cho ra đời sản phẩm đỉnh cao nhất của mình -máy Macintosh – năm trước đó, lúc tôi mới bước sang tuổi 30.� �

Rồi tôi bị đuổi việc. Làm sao có thể bị đuổi việc khỏi một công ty bản thân mình sáng lập nên? Chuyện là thế này. Khi Apple mở rộng, chúng tôi thuê một người mà tôi nghĩ là rất tài năng để điều hành công ty cùng mình. Một hai năm đầu, mọi thứ đều ổn. Nhưng rồi những định hướng tương lai có điểm bất đồng, cuối cùng, chúng tôi cãi nhau. Hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, tôi thì ra khỏi công ty, khi 30 tuổi.

Tâm huyết của cả một thời kỳ đã tiêu tan, tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Một vài tháng sau đó, không biết phải làm gì, tôi cảm thấy đã không phải với các bậc tiền bối, đã bỏ lỡ cơ hội khi nó đến tầm tay. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce và cố gắng nói lời xin lỗi vì đã làm hỏng mọi chuyện. Là một trường hợp thất bại mà công chúng đều biết đến, thậm chí tôi còn nghĩ đến việc bỏ chạy khỏi thung lũng nơi mình sống.

Nhưng rồi có một điều mà dần dần tôi nhận ra – tôi vẫn rất yêu những việc mình làm! Những biến đổi ở Apple đã không hề làm giảm sút niềm đam mê đó. Tôi đã bị từ chối, nhưng vẫn yêu. Vì thế, tôi quyết định làm lại. �

Lúc đó, tôi không thể nhận thức được rằng, chính việc bị đuổi khỏi Apple là điều tuyệt vời nhất đã diễn ra trong đời. Những gánh nặng của vinh quang được thay thế bởi cảm giác nhẹ nhõm khi bắt đầu lại từ đầu và không chắc chắn về mọi thứ. Tôi được tự do bước vào thời kỳ sáng tạo nhất của cuộc đời.

Trong vòng 5 năm sau đó, tôi bắt đầu một công ty tên là NeXT, một công ty khác tên Pixar, và đem lòng yêu một người phụ nữ tuyệt vời sau này đã trở thành vợ tôi.

Pixar bắt đầu sản xuất các phim hoạt hình sử dụng công nghệ máy tính đầu tiên của thế giới, bộ phim Câu chuyện đồ chơi (Toy Story), và bây giờ đã trở thành một trong những xưởng sản xuất phim hoạt hình thành công nhất thế giới. �

Vật đổi sao dời, cuối cùng thì Apple lại mua lại NeXT và tôi trở về Apple, sử dụng chính những công nghệ đã phát triển ở NeXT vào phục hưng lại cho Apple. Tôi và Laurence� đã cùng nhau xây dựng một gia đình đầm ấm.

Tôi tin chắc rằng, những điều kỳ diệu trên đã không xảy ra nếu tôi không bị đuổi khỏi Apple. Đó là một liều thuốc đắng, nhưng đúng là bệnh nhân cần có nó.� Đôi lúc cuộc đời quẳng một cục gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin. �

Tôi tin rằng, điều duy nhất tiếp sức cho mình là việc tình yêu những việc mình làm.� Bạn cũng vây, phải tìm thấy niềm đam mê của mình. Đối với công việc hay với người tình đều thế cả. Công việc sẽ chiếm một phần lớn cuộc sống của bạn, và cách duy nhất để thực sự toại nguyện là làm được những điều bạn nghĩ là vĩ đại nhất. Và cách duy nhất để làm được những điều vĩ đại là yêu việc mình làm. Nếu chưa tìm thấy thì bạn cứ tiếp tục tìm đi. Đừng bằng lòng với sự ổn định. Giống như trong tình yêu vậy, bạn sẽ biết ngay khi bạn tìm thấy nó. Và cũng giống như trong bất kỳ mối quan hệ nào, nó sẽ chỉ tốt đẹp thêm theo năm tháng mà thôi.� Bạn cứ tìm đến khi bao giờ thấy, đừng dừng lại. �

Câu chuyện thứ ba: Cái chết

Khi 17 tuổi, tôi đọc một câu rằng: “Nếu ngày nào bạn cũng sống như thể đó là ngày tận thế của mình, đến một lúc nào đó bạn sẽ đúng”. Câu nói đó để lại ấn tượng lớn với tôi, và trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi ngày để tự hỏi mình: “Nếu hôm nay là ngày cuối của đời mình, liệu mình có muốn làm những việc hôm nay mình sắp làm không?” Và khi nhận ra câu trả lời là “không” ngày này qua ngày khác, tôi biết mình cần thay đổi điều gì đó.

Ghi nhớ rằng “một ngày nào đó gần thôi, mình sẽ chết đi” là một bí quyết vô cùng quan trọng giúp tôi quyết định những lựa chọn lớn trong đời.

Bởi vì hầu hết mọi thứ – những mong đợi của người khác, lòng kiêu hãnh, nỗi lo sợ xấu hổ khi thất bại – tất cả đều phù phiếm trước cái chết, để lại những gì thật sự quan trọng. Luôn nhớ rằng mình sẽ chết là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh sa vào cái bẫy suy nghĩ rằng mình không muốn mất đi cái gì đó. Ta đã hoàn toàn vô sản rồi. Chẳng có lý gì để không đi theo tiếng gọi trái tim.� �

Một năm trước đây, tôi bị chẩn bệnh ung thư. Tôi đi soi người lúc 7h30 sáng và phát hiện có một khối u trong tuyến tuỵ. Lúc đó, tôi còn chẳng hiểu tuyến tuỵ là gì. Bác sĩ bảo rằng chắc là một loại ung thư không chữa được, và tôi chỉ sống được 3-6 tháng nữa thôi. Bác sĩ khuyên tôi về nhà sắp xếp lại mọi công việc, có thể ngầm hiểu như thế là chuẩn bị mọi thứ trước cái chết.� Có nghĩa là phải gói gọn những điều muốn nói với các con trong 10 năm tới trong vòng một vài tháng. Có nghĩa là đảm bảo mọi thứ được sắp xếp ổn thoả để cả mọi thứ đều dễ dàng suôn sẻ khi tôi ra đi. �

Cả ngày hôm đó tôi nghĩ đến lời chẩn bệnh.� Tối đó tôi lại ngồi khám, người ta cho đèn nội soi vào cổ họng xuống dạ dày và ruột non, lấy kim châm vào tuyến tuỵ để lấy ra một số tế bào từ khối u.� Lúc đó tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi kể lại lúc đó khi các bác sĩ soi các tế bào dưới kính hiển vi họ đã bật khóc vì phát hiện ra đây là một trông số rất ít loại� u ác tính có thể chữa bằng phẫu thuật. Tôi đã qua phẫu thuật và giờ thì khoẻ rồi.

Không ai muốn chết cả. Kể cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết ở đó. Thế mà cái chết lại là điểm đến của tất cả chúng ta.� Không ai có thể trốn khỏi nó.� Có lẽ đó cũng là điều hợp lẽ, bởi Cái chết là sản phẩm tuyệt vời nhất của Cuộc sống.� Nó là yếu tố làm thay đổi cuộc sống.� Nó gạt bỏ cái cũ và mở đường cho cái mới.� Ngay bây giờ “cái mới” là các bạn, nhưng không xa nữa bạn sẽ trở thành cái cũ và bị loại bỏ. Thứ lỗi cho tôi nếu nói như thế là quá gay cấn, nhưng mà đúng như vậy đấy.

Thời gian của các bạn là có hạn, nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng rơi vào bẫy của sự độc đoán, giáo điều của người khác. Đừng để những ý kiến ồn ào xung quanh đánh chìm tiếng nói bên trong bạn. Và quan trọng nhất, hãy có dũng cảm để đi theo tiếng gọi của trái tim và linh tính. Chúng biết bạn thực sự muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu thôi.

Khi tôi còn trẻ, có một tuyển tập tuyệt diệu tên là Catelogue toàn trái đất, được coi như cuốn sách gối đầu giường của thế hệ chúng tôi.� Một tác giả tên Stewart Brand đã viết cuốn sách này, và ông đã làm cho nó vô cùng sống động bằng những chấm phá lãng mạn của mình trong đó. Đó là những năm cuối thập kỷ 60, khi chưa có máy tính cá nhân, nên được tạo nên hoàn toàn bằng máy chữ, kéo, và máy chụp ảnh polaroid. Nó giống như một Google trên giấy vậy: rất lý tưởng, tràn đầy các công cụ hay ho và ý tưởng vĩ đại.

Steward và nhóm của ông đã cho ra đời một vài số Catelog toàn trái đất.� Số cuối cùng ra vào giữa những năm 70, lúc đó tôi bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở bìa sau cuốn tuyển tập có bức ảnh một con đường ở nông thôn vào một sớm mai, cảnh vật rất thích hợp cho những người thích phiêu lưu tự đi bộ du hành.� Ở dưới có dòng chữ: “Hãy cứ đói khát và dại dột” (Stay hungry. Stay foolish).� Đó là lời tạm biệt của họ trước khi kết thúc. Và tôi luôn ước muốn điều đó cho bản thân. Và bây giờ, khi các bạn tốt nghiệp và bước đến những chân trời mới, tôi cũng chúc các bạn như vậy.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: Apple Computer, Apple Computer Không, Bob Noyce, cái mới, David Packard, ĐH Reed, Hare Krishna, Khi Apple, Pixar Animation Studio, Stay hungry. Stay foolish, Steve Jobs, Stewart Brand, Toy Story, typography, Việt Nam, VietNamNet

Về thăm Quê “Ngoại”

February 22, 2006 by mrhoi Leave a Comment

Đáng lý ra phải viết bài này từ lâu mới phải, nhưng công việc cứ lôi mình đi, không thẻ làm gì được, giờ mới ngủ dậy và nghĩ rằng mình nên viết một cái gì đó.

Tết này dù cho đầu năm đã tự hứa với mình tết phải đi chơi và nghỉ ngơi, nhưng cuối cùng tính tình tham công tiếc việc vẫn cuối mình theo những dự định không nghỉ của mình. Hai ngày đầu tiên của Tết con cún năm nay, mình ngồi nghĩ ý tưởng thực hiện hệ thống, nhưng chưa nghĩ ra, ngày tiếp theo ngồi thiết kế website cho bà chị HảiNguyễn của mình, thiết kế thì đã xong, nhưng vẫn chưa có thời gian code được, chắc sẽ phải hoàn thành trước ngày cuối tháng này.

Từ ngày mùng 4 tết, đúng là một con người bận rộn, đi như ngựa, mệt gần chết, nhưng vui, vì lâu lắm rồi mình không được hưởng cái không khí của làng quê Việt Nam, chẳng hiểu thế nào nhưng mình rất thích quê, giá như quê cũng có internet chắc mình sẽ về đó ở.

Lần đâu tiên về quên “ngoại” giàu hơn quên “nội” của mình, nhưng con người thì vẫn vậy, nhiệt tình, đúng là quê, mình đi đâu cũng là khách, đi đâu cũng được đón tiếp, người quê là vậy mà, nhưng khoái nhất vẫn là được ăn món ăn yêu thích của mình – thịt gà luộc chấm muốn tranh. Ăn liên mấy ngày, mấy bữa mà vẫn không chán. Hì, giá như ngày nào cũng được ăn thì hay biết mấy nhỉ.

Đi trên con đường làng, chưa lát nhựa hết, nhìn lũ trẻ con chơi đùa, mình mang máy ra chụp mấy con cún thì bọn nó cũng nhao nhao nhao chụp cho em, cười thật tương, đúng là trẻ con, ngày tết vui chơi, vô lo vô nghĩ.

Chẳng hiểu mình trước đây thế nào nhỉ, nhưng mình thấy làng quê Việt Nam hay thật, mọi thứ đều rất ấm áp, chỉ phải tội đông quá, chào mãi không hết người, nhớ thì chịu đối với mình, mình nhớ được đúng chú Cường, hì còn lại thì ù cạc cạc chẳng nhớ ai với ai. Nhưng vấn đúng là quê, các bậc cha chú vẫn gia trưởng như ngày nào.

Thui cái gì nó như thế nào thì cứ để nó vậy, xấu chưa hẳn là không tốt, hãy nhìn thật kỹ mặt tích cực của nó để nhận thấy rằng cuộc sống này thật tươi đẹp.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: của mình, ngoại, Việt Nam

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 3
  • Go to page 4
  • Go to page 5

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in