• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

Hãy cho tôi một kết nối

May 30, 2007 by mrhoi Leave a Comment

Nếu để nói rằng internet đã thay đổi cuộc đời tôi như thế nào, thì chắc là nhiều lắm, thôi hãy để một dịp khác nhỉ, chỉ biết rằng bây giờ tôi vẫn có thể kết nối với thế giới để họ biết rằng tôi vẫn đang tồn tại, và mong rằng tình trạng Việt Nam sẽ bị cô lập với thế giới sẽ chỉ ở trong giả thiết.

Mới chuyển nơi ở trong vòng 2-3 tháng, giờ đây tôi đã ngụ tại một căn hộ nho nhỏ, cũng bà Hói của mình. Trong khoảng gần 1 năm tôi đã phải lắp đặt 3 kết nối ADSL và cũng được trải nghiệm 3 dịch vụ của 3 nhà cung cấp internet hàng đầu Việt Nam.

VDC – VNPT “Cuộc sống đích thực”: Bước đầu tôi phải lọ mọ giữa trời nắng tới tận VDC để hỏi lắp đặt (điều này chứng tỏ công tác PR cho dịch vụ ko tốt) sau đó không nhận được hợp đồng mà nhận được một cái hẹn đó vào một ngày chủ nhật đẹp trời đang trên cty phải về nhà gặp một em không xinh lắm ký hợp đồng với lời dụ dỗ mua modem… hì hì, nhưng mà không mua đâu ờ ờ… hix nhưng lại bị em ấy lừa một cú đâu điếng, em ấy bảo tôi nghiên cứu lập trình web nên dùng cái gói gì gì ở giữa ấy bảo rằng tốc độ thế là ok, tôi cũng mới đăng ký chẳng biết gì cả, thế là bị đóng 46K/tháng cho phí thuê bao và 300K phí lắp đặt… hix dại ơi là dại. Điều này cũng không có vấn đề gì cả nếu như… tốc độ thực tế mà tôi sử dụng được lúc 23 giờ đêm là 76K/s, chưa bằng 1/6 tốc độ như cam kết và cũng chưa bằng 1/3 cái tốc độ cái gói tôi định đăng ký sau đó bị lừa. Vì vậy sau khoảng hơn nửa năm sử dụng tôi đã quyết định chuyển sang dịch vụ của nhà cũng cấp lớn thứ 2.

FPT Telecom “Mọi dịch vụ trên một kết nối”: Một điều đập ngay vào mắt đó là cái giá lắp đặt gấp đôi VDC… tôi đã phải mất 600K để thay đổi dịch vụ mới với phí trọn gói hàng tháng là 275K, nhưng tôi được một điều đó là thoải mái trong tâm lý, với bản tính hay download của mình tôi đã không phải nhẩm tỉnh xem cái file đó bao nhiêu MB… mình đang mất bao nhiêu tiền đây nhỉ… he he, phè phỡn được mấy tháng… và cũng không phải xanh mặt với cái hóa đơn điện thoại lúc nào cũng 400-500K trước đây. Một sự đầu tư ban đấu đáng giá. Nhưng tiếc rằng cũng sau khoảng mấy tháng tôi cũng phải chuyển chỗ ở và sử dụng thêm một nhà cung cấp thử 3, vì FPT Telecom không thể cũng cấp được internet nơi tôi ở.

VietTel “Hãy nói theo cách cả bạn”: Cái tôi choáng nhất đó là thời điểm khuyễn mãi vô thời hạn, hết đợt này tới đợt khác, ngoài cái việc tôi xí xớn sử dụng Wifi trong nhà thì số tiền tôi phải mất để có được sử dụng dịch vụ là 300K và số tiền này tôi còn được VietTel tặng 3 tháng sử dụng miễn phí, và 300K kia tôi được trừ dần 50K kể từ tháng 4 kế tiếp, và kết quả theo tôi dự đoán đến hết năm nay mẹ tôi chắc chẳng phải trả tiền internet nữa… hì hì. Tốc độ không thể sánh được với FPT Tel vì tôi chọn gói nhỏ nhất. Nhưng đối với tôi lúc đó đã ok lắm rồi. Sau nay về nơi ở hiện tại, tôi vẫn chọn VietTel vì khuyễn mãi quá nhiều và cũng vì phải lắp thêm cả số điện thoại cố định mà đến tận tháng 7 FPT Telecom mới triển khai.

Còn dịch vụ của EVN Telecom tôi chưa được thử nghiệm, nhưng thôi thế này đã, qua quá trình lận đận tìm kết nối của mình tôi nhận có thấy thái độ của nhân viên triển khai cũng theo biểu đồ đi xuống với mau nhà nước đi lên của từng doanh nghiệp.

VNPT: Bác nhân viên tới lắp đặt và bàn giao cho tôi account không biết config cái modem của tôi như thế nào cả, và lý do của bác ấy là anh chỉ quen config modem zoom x5. Buồn, thấy một bác nhà nước máy móc quá… chịu. Cuối cùng là tôi cũng phải lao vào xem tình hình thế nào, loay hoay một hồi khoảng 1 tiếng sau tôi cũng có thể lướt web ầm ầm, phù config mệt nhỉ. hì hì.

FPT Telecom: Nhân viên bán hàng hồ hởi tới tận nơi, ghi hộ tôi hết những thông tin cơ bản, mượn chứng minh thư đi photo, mang có đúng cái hộ khẩu photo cũng không có vấn đề. Tôi chỉ việc ngồi đó ký. Mấy ngày sau ở sân nhà tôi thấy có cái dây, cách 1 hôm sau thì có 2 anh mặc đồng phục vào nhìn cái modem tôi vẫn dùng tạch tạch mấy cái 5 phút sau đưa lại cho tôi biên bản bàn giao. Nhanh thật. Nhưng mỗi tội cái phí lúc đầu “chát” hơn hì hì.

VietTel: Trùi ui, gọi điện vài lần và nhân được “Anh ơi anh phải qua đúng đại lý khu vực của em đang ký”. Ra đó tôi phải lòng vòng mượn hộ khẩu gốc của bà, troài oai, vòng đi quanh Hà nội tới mấy vòng để đăng ký cái ADSL, đến đó tôi phải tự tay điền vào 2 cái mẫu to đùng… hix, chữ xấu, lâu không viết toàn đánh máy, đúng là cực hình. hix. Thế là tưởng xong, tự nhiện trời mưa gió, chẳng hiểu tôi phải liên lạc đến hàng chục lần với em kinh doanh để contác với nhân viên lắp đặt, cuối cùng phải gần 10 ngày tôi có thể sử dụng được. Đó là đối với lần thử nhất, lần thứ 2 thì còn tệ hơn, sau từng ấy ngày chờ đợi, cuối cũng cũng qua một cơ số lần gọi điện “hỏi thăm” nhân viên triển khai tôi cũng có được đường ADSL, nhưng lần này trong hợp đồng tôi có kèm theo điện thoại nữa mà. Hỏi lại thì hình như chưa set số cho mình, hix… hơi chuối nhẩy, có vẻ nhiều quá nên không nhớ hết hay sao ấy. buồn tiếp tập nữa. tới bây giờ tôi cũng chưa thể sử dụng số phone cố định của mình. Còn mấy bác tới lắp đặt cũng phải loay hoay mãi với cái modem của chính VietTel, và cách check internet máy móc không thể chịu được, hì hì.

Nếu tôi có nhiều tiền tôi sẽ chọn dịch vụ FPT Telecom, còn giờ đây bình thường tôi dùng VietTel và sẽ cố không phải sử dụng cái “cuộc sống đích thực” kia lần nào nữa.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: ADSL, EVN Telecom, FPT Tel, FPT Telecom, hỏi thăm, Việt Nam, VietTel, VNPT

Lòe người không biết

May 12, 2007 by mrhoi Leave a Comment

Đầu tiên xin lỗi nếu tôi nói không đúng, nhưng mà tự dưng thấy chướng mắt quá cơ. Hôm xem trực tiếp trao giải “Nhân tài đất việt” thấy chương trình quảng cáo trực tuyến được giải ba, hình như giải ba thì phải, tôi cũng thầm ngưỡng mộ, nhưng tới hôm nay tìm được mấy bài viết thì không hiểu thực sự cái phần mềm này có gì để được gọi là thành công, và liệu nó có xứng đáng, hay còn nhiều phần mềm khác xứng đáng hơn nó.

Một số liên kết nói về phần mềm này, đọc cũng thấy hoành tráng, nhưng chẳng biết ai viết mà hình như chẳng biết cái quái gì về website cả, thế mới buồn

http://www.dantri.com.vn/giaoduc-khuyenhoc/nhantaidatviet/2006/11/152813.vip

http://www.vtv.vn/VN/TrangChu/TinTuc/CongNghe/2007/5/12/99569/

http://soft.vdc.com.vn/sanpham/internet/AdServer/mota.asp

Trong các bài viết trên có đề cập tới một vấn đề rất hoành tráng, đó là việc chạy trên mọi nền tảng, tôi xin trích ở dưới đây.

Các tính năng nổi bậc của phần mềm: Chuyển phát quảng cáo xuyên nền, các mẫu quảng cáo có thể chuyển phát được đến tất cả các hệ webserver khác nhau (IIS, Apache, Netscape Server…); Tạo ra các mã điều khiển quảng cáo tương ứng với các vùng không gian quảng cáo bằng cơ chế phát mã tự động (mã javascript); Tổ chức phân vùng không gian quảng cáo cho các chủ quản website một cách linh động theo cấu trúc cây; Dễ dàng lập các kế hoạch chuyển phát quảng cáo, điều phối luân phiên các mẫu quảng cáo qua các chức năng tạo lập “đợt quảng cáo”; Hỗ trợ nhiều kiểu khuôn dạng mẫu quảng cáo: GIF, JPG, FLASH, VIDEO, POPUP…

Bài này mà là do PM của dự án này viết, thì tôi nghĩ rằng bác PM này chẳng biết cái gì về phần mềm do mình làm ra cả, mà nếu là phóng viên viết thì cũng xin chia buồn với anh ta, 1 là anh ta nên đổi lĩnh vực mình tham gia, 2 là anh ta cần phải tìm hiểu thật kỹ xem những gì mình viết có đúng hay không. Xin thư với các bạn rặng cái mã javascript chẳng liên quan quái gì với nền tảng server cả, cái mà nó liên quan mật thiết nhất để cho nó hoạn động đó là trình duyệt (browser).

Nếu không có những bài viết PR kiểu rẻ tiền như thế này chắc là tôi vẫn nghĩ rằng ADServer cũng là một sản phẩm đáng tự hào, ít ra nó cũng là một sản phẩm do VN phát triển theo nhu cầu của chính mình. Nhưng cái kiểu viết lừa những khách hàng không biết cái gì như thế này thì tôi không thể chấp nhận được.

Mà nhắc tới khách hàng Việt Nam tôi lại cú, không hiểu trình độ khách hàng như thế nào, không có tính tư duy suy sét xem cái đó có phù hợp với mình hay không, tìm hiểu xem cái mình sắp được nhận là cái gì, cừ ừ, ù, cạc cạc, thằng bán hàng nó lẻo mép thì ok, nó mà lư lừ, mày chết với ông, ông cứ chê mày làm gì được, tao thích thế kia cơ… Thế mới là chuyện buồn, buồn thật đấy, trong khi mình muốn cho họ cái tốt nhất hiện tại mình có, thì họ chỉ nhìn sang những đối thủ của họ báo muốn giống như thế và hơn nó một chút thì tốt. Hix, vẫn là câu chuyện “Con lợn của ông hàng xóm” buồn thật.

Cuối cùng nếu bạn là người đọc được bài viết này và cũng mong muốn như tôi, hãy truyền tiếp thông điệp của tôi đến những khách hàng ù ù cạc cạc trên đất nước chúng ta để họ có thể suy sét thật kỹ trước khi quyết định.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: AdServer, Apache, browser, CongNghe, đợt quảng cáo, FLASH, Netscape Server, POPUP, POPUP… Bài, quảng cáo, TinTuc, TrangChu, VIDEO, Việt Nam

Hãy buộc một dải ruy băng lên cây sồi già

May 4, 2007 by mrhoi Leave a Comment

Một dải ruy băng vàng là một biểu tượng có rất nhiều ý nghĩa trong vắn hóa nước Mỹ, nhưng gần gũi và phổ biến nhất là một biểu tượng của sự chờ đợi một người yêu thương đang ở xa, đặc biệt là những quân nhân đang đi đóng quân ở những nơi xa xôi. Năm 1973, biểu tượng đó trở nên phổ biến rộng rãi hơn trong đời sống hàng ngày qua bài hát “Tie A Yellow Ribbon Round The Old Oak Tree“. Bài hát được viết bởi Irwin Levine và Larry Brown, trình bày bởi nhóm Tony Orlando và Dawn dựa trên một câu chuyện có thật.

Vào năm 1971, trên một chuyến xe buýt một nhóm sinh viên làm quen với một cựu tù đang trên đường trở về nhà sau khi mãn hạn. Và câu chuyện bắt đầu bằng một lá thư được gửi về cho người vợ trước khi anh ta hết hạn, trong lá thư đó chỉ có mỗi một câu “Anh sắp hết hạn, anh sắp tự do, nếu em còn muốn gặp anh, hãy buộc một dải ruy băng màu vàng trên cây sồi trước nhà…”, chuyến xe càng gần điểm đến, càng thấy anh ta bồn chồn lo lắng và anh ta không đủ ca đảm nhìn ra ngoài cửa sổ vì “nếu anh không thấy dải ruy băng vàng, mọi chuyện sẽ kết thúc”…

Nước Mỹ. Năm 1971. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh ta phạm tội và ba năm là khoảng thời gian vừa đủ để sửa chữa lại lỗi lầm. Nhưng Mary, người vợ chưa cưới của chàng trai lại không tin điều đó. Ngày mở phiên toà, mặc cho chàng trai không ngừng quay lại phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.

Trước khi lên chiếc xe dành cho tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi đi ngay. Anh không kịp nhìn thấy cô đang đứng khuất sau, vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi:

“Anh biết anh không xứng đáng với tình yêu của em. Anh cũng không còn hi vọng em còn yêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em tha thứ cho anh, hãy buộc một dải ruy băng màu vàng lên cây sồi già duy nhất ở quảng trường thị trấn vào ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng, anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa”.

Trong suốt ba năm ngồi tù, dù cho chàng trai mong mỏi Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên, anh tự nhủ có lẽ cô chưa quen được với ý nghĩ chồng sắp cưới của mình là một kẻ phạm tội. Năm thứ hai, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong phanh là cô đã đi xa, xa lắm và chẳng biết bao giờ mới quay trở lại. Đến những ngày tháng cuối cùng trong tù, anh đã không còn nghĩ đến dải ruy băng màu vàng nữa, nhớ về người con gái anh yêu lại càng không. Đến ngày ra tù, anh quyết định sẽ lên xe bus đi thẳng ra thành phố chứ không qua quảng trường thị trấn như đã hẹn.

Một chuyến… hai chuyến xe đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn không bước lên. Mãi tới khi chuyến cuối cùng chạy qua, anh mới lầm lủi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo anh đi theo hướng ngược lại nhưng tình yêu vẫn bắt anh bước về phía trước.

Và, chiều hôm đó, hàng trăm người dân có mặt tại quảng trường đã ngạc nhiên khi thấy một chàng trai bật khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng…

Filed Under: Uncategorized Tagged With: băng màu và, Irwin Levine, Larry Brown, Nhưng Mary, Nước Mỹ, Tony Orlando

Chào năm con Heo

February 16, 2007 by mrhoi Leave a Comment

Cứ nghĩ đến con heo lại nhớ đến con Heo Kyo và Quang heo, 2 con heo này thời gian gần đây đã thay đổi, tặc lưỡi một cái, đời là thế mà, thay đổi đôi khi cũng tốt. Có nhiều điều muốn viết nhưng thời gian ko cho phép, và gần tới giao thừa rồi cũng phải cố gắng bớt chút thời gian tổng kết năm trước của mình chứ nhỉ.

Nhớ năm ngoái cũng vào những ngày cuối tết mình đã bắt đầu viết Blog, năm nay chương trình gặp nhau cuối năm cũng có Táo Blog, cả năm qua mọi người đều nhắc tới Blog, đối với mình thì mình thấy nó có nhiều cái đang khen hơn là đáng chê.

Theo dự định năm ngoái mình có 5 mục tiêu nhưng tới giờ phút này mình cũng chỉ biết nói rằng mìnn thực hiện được 1 trong năm mục tiếu đó, trong khi dự kiến là 3. Nhưng cũng an ủi rằng mình cũng đã làm được những việc ngoài dự kiến, và mục tiêu mình đã đạt được cũng đang để mình hài lòng, cảm ơn C104 đã giúp mình không cán đích năm con Heo này với bàn tay trắng và lỡ hẹn một lần nữa.

Mấy ngày trước có đọc được bài phát biểu của Nick Donofrio về sự sáng tạo, mình cũng đã có lần muốn nói về điều này, ngay cả anh TùngLT cũng đã nói đến tấm gương của Trung Quốc với mạng Internet thế hệ mới hay chuẩn 4G. Nghĩ lại một điều rằng đôi khi sáng tạo là mạo hiểm, nhưng nếu không có sự sáng tạo chúng ta sẽ không thể phát triển được. Với mình, thì mình nghĩ rằng sáng tạo cũng giống nhưng sự đột biến trong thuyết tiến hóa, nó chính là điểm mấu trốt để giúp động vật có thể tiến hoá và thích nghi dần với môi trường đang thay đổi. Có lẽ nếu thiếu sự sáng tạo, công việc của mình sẽ buồn tẻ lắm. Nhưng trong năm vừa qua có lẽ mình cũng phải cảm ơn anh TùngLT và anh HiếuLC, nếu không có sự hậu thuận của 2 anh thì mình chắc là tiêu rồi.

Chưa đầy 1 tiếng nữa đang bước sang năm mới, mình đã dần bước qua khỏi năm tuổi của mình, một năm đầy biến động, một năm có lẽ các bà mẹ đã báo trước rằng là một năm khó khăn đối với mình, và mình cũng thấy đúng thật, thực hiện 1/5 mục tiêu từ đầu năm, mấy đi muốn người mình luôn khính trọng, ông ngoại là một tấm gương về sự không ngừng học hỏi và sáng tạo, nhưng cháu tin rằng ông sẽ luôn ở bên mẹ và bên cháu. Năm nay mình đã chuyển sang một cuộc sống mới, thử thách mới, nhưng mình không hệ sợ, vì bên mình đã có gia đình, có mục tiêu thật cao thật xa để không bao giờ bị che lấp bởi những vật cản.

Nghĩ đi rồi nghĩ lại, mình lại thấy thích năm 2007, mình thích số 7 và thích cả 2 + 0 + 0 + 7 = 9 nữa. Và cũng giống như năm ngoái, nhưng năm nay mình sẽ rút xuống thực hiện 2 trong 3 dự định trong đầu năm nay. Hy vọng nào. Cảm ơn tất cả nhưng người bạn đã giúp tôi vượt qua nhưng ngày cuối năm, có lẽ ko bao giờ tôi nghĩ mình sẽ có những người bạn tuyệt vời như các bạn, hẹn hôm nào đi ăn chân gà nướng nhé.

Chúc mọi người sang năm Đinh Hợi có nhiều sức khỏe, và theo quan niệm của mẹ tôi, nếu có sức khỏe là có tất cả, nhớ đừng phung phí sức khỏe của mình nhé.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: Đinh Hợi, Heo Cứ, Heo Kyo, mình đã, Nick Donofrio, Táo Blog, Trung Qu, Trung Quốc

Firefox trình duyệt lý tưởng

January 11, 2007 by mrhoi Leave a Comment

Một điển hình của thế hệ web 2.0, nếu như mọi người nghĩ thế hệ web kế tiếp này có đặc điểm nổi bật là sử dụng kỹ thuật Ajax thì cũng đúng nhưng chưa đủ, thế hệ web 2.0 sẽ thay thế thế hệ web hiện tại bằng khả năng phát huy được sức mạnh cộng đồng, giống như cách mà google đang làm, sử dụng nhiều giọt nước nhỏ để làm nên biển cả mênh mông.

Hôm nay đọc được nguồn thu của Firefox tử Google, chưa bao giờ mình lại thấy mừng cho nhiều người khác kiếm được tiền nhiều hơn mình đến vậy. Có lẽ Fifefox ra đời như là một mốc đánh dấu chọ việc opensource có thể kiếm được rất nhiều tiền nếu như nó được sử dụng đúng cách.

Mozilla đã nhận được từ Google thông qua Firefox la $2.4 triệu cho năm 2003, $5.8 triệu cho 2004, và $52.9 triệu cho 2005. Một con số không hề tồi phải không. Điều còn hơn thế nữa, Mozilla đã đem lại cho chúng ta một trình duyệt (chưa thể nói là có an toàn tuyệt đối hay không) nhưng đó là một trình duyệt nhanh, mạnh mẽ và không ngừng được thay đổi bởi chính sức mạnh của những lập trình viên tâm huyết.

Nếu bạn là lập trình viên hay họa sĩ thiết kế website, tôi khuyên bạn nên dùng Firefox, bạn có thể khám phá các Extensions của firefox giúp bạn lập trình và thiết kế nhanh hơn và chủ động hơn rất nhiều, ngoài ra Firefox sẽ giúp bạn khám phải các đối tượng của website giúp bạn có cái nhìn sâu hơn và rõ ràng hơn về cấu trúc của website.

Còn đợi gì nữa nhỉ hay vào đây và sử dụng trình duyệt tốt nhất hiện nay, còn cái cách mà tôi đang làm đây cũng là phi lợi nhuận vì chính bản thân tôi cũng mong muốn mozilla ngày càng phát triển để tôi có một trình duyệt thực sự an toàn và hiệu quả, và từ nay tôi cũng sẽ search bằng search box của Firefox để tăng thêm thu nhập cho Mozilla.

Filed Under: Uncategorized

Rượu

November 2, 2006 by mrhoi Leave a Comment

Hôm nay… chẹp thực ra đã sang ngày hôm sau, 3.11. Nhân dịp sinh nhật anh KingKong mình muốn nói đến rượu. Đối với mình bia và rượu chẳng phải là cái thứ bổ béo gì mà lôi ra chúc nhau sức khỏe. Mà chẳng biết uống kiểu đó có khỏe lên được tý nào hay không, nhưng ảnh hưởng thì còn lâu mới hết.

Rượu đúng là được chắt lọc tinh túy nhất từ gạo, uống một ly rượu ngang bằng mấy bát cơm. Nhưng thời nay người ta không phải uống rượu vì thích, mà uống vì nghiện, uống vì thể hiện, uống vì bị ép… Tôi là cũng thuộc dạng uống là phí rượu, bởi vì tôi uống rượu bị choáng váng thôi chứ không say, mà cái cảm giác khó chịu cứ deo bám mình.

Tôi ghét nhất ai uống rượu mà say, uống vào mà “ra luôn” đó mới chính là phí rượu. Bác KingKhong một kẻ rất thích uống rượu và thích bắt người khác uống với mình, sự thật là bác là người phung phí rượu lắm đấy. Có câu bác nói rằng uống rượu để nói thật, nếu người mà phải nhờ rượu để nói thì chẹp em không hoan nghênh cho lắm. Nếu muốn nói thật thì không cần phải rượu, uống coka cũng nói thật được, lòng của con người làm sao đo được qua chén rượu phải không anh?

Hôm qua 2.11 là ngày sinh nhật anh Công, nhưng theo truyền thống của kẻ hay “đi làm gì cũng muộn” như mình thì bây giờ chúc mừng mới phải phép. Hì đã từ lâu rồi trong đầu mình không coi trọng đó là ngày gì, miễn sao mình có lòng là được. Giống như câu các cụ hay dạy mình, nếu hạnh phúc ngày nào cũng là tết.

Một lần nữa chúc mừng sinh nhật anh Công, làm với anh gần 2 năm rồi mới biết hôm nay là sinh nhật anh, hì nói thêm một chút về hôm nay, bác là người public quá… đôi khi em sợ anh không có gì cả đâu. Chúc anh mạnh khỏe, hạnh phúc, thành công và sớm thực hiện được nguyện vọng báo hiếu với bố mẹ� anh nhé.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: Bác KingKhong, KingKhong, KingKong, Rượu Hôm

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 35
  • Go to page 36
  • Go to page 37
  • Go to page 38
  • Go to page 39
  • Go to page 40
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in