• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for Cá nhân

Cá nhân

Đầu năm mới, nói chuyện đã qua

January 4, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Tôi có một thói quen dễ từ bỏ nhưng khó làm, đó là lưu lại những suy nghĩ của mình trong năm mới, đôi khi là những ngày cuối của năm, khi các công việc đã đều phải kết thúc. Tôi sử dụng khoảng thời gian này để nhìn lại một năm vừa qua, tự đặt một kế hoạch cho mình trong năm mới.

Trong năm qua, năm 2010, có nhiều việc xay ra đối với tôi, nhưng cũng giống như quy luật của thời gian, nó cứ trôi và tôi cảm thấy chẳng nhở gì cả. Có lẽ vì cuộc sống của tôi diễn ra khá đều đặn, đôi khi cảm thấy những chuyển du lịch ngắn ngủi, hay những lần về thăm bố mẹ vợ cứ ngỡ như một giấc mơ, rồi hết những ngày tháng ấy lại trở về với hiện thực, nhưng lo toàn của cuộc sống này.

Đáng nhớ nhất, phải kể đến công việc tạo cho tôi niềm vui nhiều nhất, thay đổi TYC, cảm giác được ngồi nghe Blue night, Cảm xúc cuộc sống… mỉm cười và làm việc, trong suy nghĩ của tôi lúc đó, chỉ muốn thật nhanh chóng được thay đổi, được thấy những phản hồi của mọi người. Tất nhiên mọi phản hồi đều có 2 chiều, nhưng tôi không cảm thấy bị nao lòng, vì đơn giản tôi nghĩ tôi làm bằng tất cả trái tim mình, đến một lúc nào đó mọi người sẽ hiểu, những thay đổi đó là cần thiết, để có một “ngôi nhà nhỏ” phát triển hơn nữa.

Kế tiếp điều đáng nhớ này, đó là tôi đã có thể truyền cảm hứng của mình tới những người bạn, những người em, sự trở lại của Cảm xúc cuộc sống, Tôi Trong Tôi… những tình cảm của thíng giả đối với Kết nối yêu thương ngày càng nhiều hơn, tôi cảm thấy những cố gắng của mình trong gần 2 năm vừa qua đã, đang và sẽ có kết quả trong tương lai. Tôi tin vào điều đó.

Bất ngờ nhưng cũng không ngoài dự đoán của tôi, TYC đã có một số lời mời hợp tác, cho dù có thành công hay không, nhưng đây cũng là một tín hiệu tốt khi TYC trên bước đường khẳng định mình. Tôi biết phải dựa vào chính sức của mình mới có thể tiến xa, tôi càng tin hơn về tương lai khi biết xung quanh mình có rất nhiều người yêu quý và ủng hộ, cảm ơn tất cả những thành viên đã từng gắn bó và tạo nên TYC như ngày nay.

Giờ đây tôi vẫn luôn mong muốn được làm con người như tôi hiện tại, tôi vẫn luôn có ước mơ ở cao và xa, chỉ đơn giản để tôi luôn được nhìn thấy và thực hiện nó trên bước đường của mình, cảm ơn những người bạn yêu quý đã luôn ủng hộ tôi trên con đường này.

Tôi ghét nhất khi mọi người cứ nói tới 2012 là tận thế và cứ gán mọi dấu hiệu qua thế giới truyền thông lắm điều, rẻ tiền để quy kết cho sự kiện này, tôi chỉ muốn nói rằng, đừng nghĩ sẽ có ngày đó, hay sống như biết rằng ngày mai chính là ngày tận thế, đứng sống lờ nhờ, hời hợt không mục đích.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: ngôi nhà nhỏ, những người, theoyeucau, Tôi trong tôi

Protected: Kế hoạch 1 năm lần thứ I

December 31, 2011 by mrhoi Leave a Comment

This content is password-protected. To view it, please enter the password below.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: IELTS, KNYT, Mẹ Nguyệt, Mua Macbook, TOEFL, Tôi trong tôi

Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi cạnh nhau…

September 27, 2011 by mrhoi Leave a Comment

http://theoyeucau.com/episode/hay-yeu-bang-mot-trai-tim-lanh-lan/#WgBUi

Hãy để chúng ta đưa nhau về

Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ

hãy để chúng ta đưa nhau về…

trong thương nhớ…

Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa

có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả

có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ

có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở

và chúng ta chỉ giữ lại bình yên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen

rồi từ mai sẽ từ bỏ…

rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó…

rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ…

rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ…

làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay

vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt

chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích

cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút

để dù mai sau có đánh mất

vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa

trong tim vang tiếng chuông gió

mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở

mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ

như thiên đường…

Đừng trách gì và cũng đừng ủi an

hết con đường này sẽ đến con đường khác

biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước

biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức

biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc

khi khoé mắt rung lên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im

vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói

vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi

kể cả khi cần phải đánh đổi

một phần đời…

Hãy để chúng ta đưa nhau về dù là tận xa xôi*…

* Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào!

Nguyễn Phong Việt

Filed Under: Cá nhân Tagged With: đưa nhau về, Hãy để chúng, Nguyễn Phong Việt, Phong Vi, rồi từ, WgBUi

Protected: Mai tôi sẽ

September 27, 2011 by mrhoi Leave a Comment

This content is password-protected. To view it, please enter the password below.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Để rồi

Bắt đầu thời khắc này

September 27, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Chỉ đơn giản là lưu lại thời khắc, cảm xúc trong tôi, chỉ đơn giản là muốn ghi lại, để nhớ, để làm một điều gì đó.

Đơn giản chỉ là muốn làm một điều gì đó nhưng chưa biết làm gì. Đơn giản là làm giác buồn ngủ lắm rồi nhưng chưa muốn ngủ, muốn làm thật nhiều nhưng không còn sức lực.

Đơn giản chỉ là bật máy tính, tìm kiếm một điều gì đó.

Đơn giản chỉ là cuộc sống, kết quả ngày nay là những việc trong quá khứ.

Đơn giản, là cuộc sống quá đỗi giản đơn, để rồi ngày mai rồi cũng tới.

Đơn giản chỉ vì quá đơn giản mà thôi.

Filed Under: Cá nhân

Mở rộng vòng tay

September 20, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Cuộc đời con người thật ngắn ngủi, ngày hôm nay còn cười, ngày mai có thể khóc. Rồi sẽ chẳng ai biết được, chỉ chớp mắt thôi, mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm tay bạn, có quá nhiều sự kiện xảy ra trong cuộc đời mà bạn sẽ không thể thay đổi được. Tiếc rằng đó mới là cuộc sống, cần đấu tranh và giúp chính mình hạnh phúc.

Vậy là hôm nay tôi đã đi trải qua một chuỗi những kỷ niệm ngày thơ bé của mình khi gặp lại các đồng đội của bố tôi, tôi chỉ thấy buồn vì hơn 10 năm rồi, trong trí nhớ của tôi, các bác, các cô, các chú đều khác. Thời gian đã đặt những dấu ấn lên gương mặt của từng người, cũng như đã cuớp đi sự sống của một người, người mà tôi rất quý trọng. Có lẽ ngẫm lại, tôi thực sự cảm thấy đây là điều mất mát của gia đình chú, cũng như một nỗi buồn mà tôi nhìn thấy trên gương mặt của bố khi mọi chuyện đã xong xuôi.

Tự nhiên ngẫm lại, tôi đã đi dự nhiều đám tang, toàn là nam giới, ba Hải cũng hay bảo rằng các ông toàn đi trước, lý do chủ yếu là những gì đau khổ đều giấu ở trong lòng, không như phụ nữ, tính tụ lâu ngày rồi đến lúc cũng bùng phát. Còn tôi thì nghĩ rằng, cuộc đời của đàn ông gắn liền với sự thiêu cháy chính bản thân mình, vì ham vui, vì những thói xấu mà hầu hết các ông đều mắc phải, nhưng tôi nghĩ còn một lý do rất lớn mọi người đều quên mất, đó là họ luôn phải là trụ cột và hy sinh bản thân của mình cho gia đình.

Có lẽ tuổi thọ của nam giới ít hơn nữ giới vì họ có trách nhiệm, những người càng có trách nhiệm càng không sống thọ. Ngồi nói chuyện với cô, một con người đầy nghị lực và bản lĩnh, tôi mới thấy hết những tình cảm của cô dành cho chú và gia đình, cô chỉ thấy thương vì chú hiền lành, tốt tính quá, tại sao số phận lại bắt chú đi sớm vậy, cô chỉ mong chú hưởng thụ một chút, ăn chơi một chút, có lẽ như vậy sẽ kiến mọi người đỡ day dứt. Tôi nghĩ cuộc đời có công bằng không khi những người tốt tính lại phải chịu những đau khổ như vậy, hay dúng như quy luật của tự nhiên, cái xấu, cái mạnh luôn luôn chiến thắng.

Nghĩ đến đây, có lẽ tôi nghĩ nên trở nên mạnh mẽ để có thể bảo vệ được chính bản thân mình, vì cuộc sống này vốn dĩ đã quá ngắn ngủ rồi. Đôi khi tôi chợt nhớ lại những mong ước dản gị của mình là được ôm thật chặt những người mình yêu quý, bởi vì bạn sẽ không thể biết ngày mai mình có còn cơ hội này nữa không?

Filed Under: Cá nhân

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 5
  • Go to page 6
  • Go to page 7
  • Go to page 8
  • Go to page 9
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 13
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in