• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for Cá nhân

Cá nhân

Sự xuất hiện của Cầu vồng

September 4, 2010 by mrhoi Leave a Comment

170-rainbow

Một ngày đầu năm, chẳng nhớ là ngày nào cả. Nhưng hôm đó bạn Dế tự dưng hỏi mình, thế TYC dạo này thế nào, có mấy việc tớ nhờ ấy giúp tẹo. Khoảng một tuần sau:

– Hói này tình hình cái vụ download và bán CD dạo này thế nào,

– Dạo này không làm gì nhiều cả, đúng hơn là chẳng làm gì hết, sao bạn hỏi vậy

– À tớ muốn làm gì đó, để có thêm tiền làm từ thiện.

– Ờ tớ cũng muốn làm, nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu, hôm nào qua nhà tớ nói chuyện nhé.

– Ừ.

Vài tuần sau, gặp bạn Dế ở nhà mình, chuồng chim gần 30 mét vuông, thêm 3 anh chị già ngồi buôn dưa lê đủ mọi thứ trên đời, như cách mà 5 năm trước bọn tôi vẫn ngồi buôn ở Capuchino, buôn được một lúc Blue bảo, thôi vào việc chính đi, vậy tiếp theo chúng ta làm gì khi mà tớ muốn TYC sẽ làm được việc gì đó, có nguồn kinh phí tổ chức và giúp được mọi người. Vậy là một loạt dự định được vạch ra, nhưng… đến giờ chỉ có 1/5 số đó được chúng tôi thực hiện được, các dự định còn lại tự nhủ sẽ phải cố gắng thực hiện nốt trong năm nay.

Bàn một hồi, cái đầu tiên cần làm và phải làm ngay đó là làm một điều gì đó mới mẻ và lôi cuốn được thính giả và thường xuyên và để cho họ biết rằng TYC vẫn đang hoạt động. Ồ một ý tưởng xưa như trái đất mà chúng tôi có thừa kinh nghiệm để làm, âm nhạc theo yêu cầu. Vậy là tôi đã đặt hàng bạn Dế và bạn Blue mỗi tháng cho mình 4 chương trình, mỗi chương trình 1 track và mỗi tuần sẽ có một chương trình mới.

Ồ vậy là thống nhất, thế còn nội dung các chương trình khác thì thế nào khi mà bị bỏ xó lâu lắm rồi, 2 vị kia mặt ngắn tũn, ờ thì tại vài việc biên tập kịch bản một chương trình mất nhiều thời gian lắm, thu thì 1 buổi tối là xong thôi. Ừ thì khó thật, vậy các bạn có cần thêm nhân lực hỗ trợ khổng?

– Dế: Tôi không thích ai xen vào Cảm xúc cuộc sống, vậy tôi không cần, nhưng những chương trình mới, tôi cũng có thể cần hỗ trợ.

– Blue: Em nhiều ý tưởng những không có thời gian biên tập và thực hiện, có ai giúp thì cũng tốt.

Vậy là thống nhất chúng ta cần thêm người làm về nội dung. Chưa biết cụ thể như thế nào nhưng chúng tôi biết rằng nên kêu gọi những người bạn đã quá thân thiết với mình trong Fanlist. Nhưng rồi công việc riêng của mỗi người lại cuốn chúng tôi đi.

Đến một thời gian sau khi chương trình “Nghệ tĩnh Radio” lên sóng trên chương trình Be one, tôi có nhờ bạn Blue, vợ tớ, thu thêm một đoạn kêu gọi những ai có mong xây dựng radio show, xin vui lòng liên hệ lại với chúng tôi để được hỗ trợ.

Thời gian này tôi và vợ mình nhận được 2 email từ 2 “Cầu vông” sau này, đó là Ami và Aiko. Hai em đều cho chúng tôi những ấn tượng khác nhau. Đối với Ami thư từ trao đổi không nhiều, nhưng làm tôi ấn tượng nhất là em ấy chủ động hỏi lại, anh chị đã rảnh chưa, em có thể gặp anh chị sớm không? Ồ tới giờ này tôi vẫn giữ nguyên cái nhìn thiện cảm với Ami.

Còn Aiko, điều mà làm cho chúng tôi, cả 3 người ấn tượng nhất, đó là sự nhiệt tình rất hiếm có, các bạn có thể tưởng tượng thế này, đợt đó đúng dịp nghỉ tết Nguyên đán, tôi và vợ mình suốt ngày ở nhà, rồi tranh thủ làm các công việc mà trong năm chưa làm được, điều quan trọng là vừa chăm Ngỗng vừa thu xếp ổn thỏa các công việc trong gia đình. Đây là thời gian mà chúng tôi đã yêu cầu Aiko thử thu một chương trình nào đó để chúng tôi nghe thử. Chương trình đầu tiên, “Hồi ức” chắc định làm giống Cảm xúc cuộc sống đây, nhưng đó là những tâm sự về mẹ, thế rồi cả 3 người đều rất ngạc nhiên vì chất giọng và sự nhiệt tình hiếm có từ Aiko, việc viết kịch bản, thu đều vỏn vẹn 1-2 ngày chúng tôi nhận được bản thu từ Aiko.

Cả 3 đều nhất chí rằng, sao không để Aiko làm cái chương trình mà trước đây định để Dế và Blue thay nhau làm. Tên chương trình sẽ là gì nhỉ? Một lọat cái tên đựơc ra đời, nhưng cuối cùng tôi chọn đó là “Kết nối yêu thương”, nó hợp với những gì chúng tôi định làm, là kết nối các tâm hồn lại với nhau, chia sẻ những điều bình dị trong cuộc sống.

Vậy đâu là thời điểm “Cầu vồng xuất hiện”, đó là cả một quá trình, trong khi vật lộn với một mớ công việc riêng, ngoài ra cần thương lượng lại với Aiko để tần xuất em làm có đủ 4 số / tháng không, với bản tính đề phòng tôi cũng đã phải nghĩ thêm cần ai đó làm cũng Aiko để còn giúp đỡ nhau, nếu không sẽ lại rơi vào tình trạng của 2 đàn chị đi trước. Vậy là trong một buổi tối, tôi bắt đầu ngồi viết thư kêu gọi những người bạn có mơ ước xây dựng radio show cho riêng mình hãy cùng chúng tôi hiện thực hóa ước mơ của bạn.

Một tháng sau “Cầu vồng” xuất hiện vào ngày 1/4, là ngày “nói dối” nhưng chúng tôi sử dụng để nói thật, và giờ đây tôi tự hào rằng các em của mình dù đang bận việc riêng, hay làm bất kỳ điều gì, thì các em vẫn mãi là “Cầu vồng” trong tôi.

Hẹn gặp lại với “Những sắc màu của Cầu vồng”

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Cầu vồng, chương trình, Còn Aiko, Hồi ức, Nghệ tĩnh Radio, nói dối, theoyeucau

Những người em đến từ sau cơn mưa

August 18, 2010 by mrhoi Leave a Comment

Tôi là con một trong gia đình, tuy không được chiều, nhưng tôi ít phải nhường nhịn ai bao giờ, tôi thực sự trở thành người anh khi các em của tôi xuất hiện sau “những cơn mưa”, nói văn hoa thế thôi chứ tôi và vợ mình thường gọi các em ấy với cái tên thân thuộc Cầu vồng.

153-mr-hoi-and-rainbow-e1282069216172-168x300

Nhắc đến tên này lúc đầu tôi không hề thích tẹo nào, vì vợ mình đặt tên cho đội ngũ sản xuất “Kết nối yêu thương” trùng với tên một box trong forum. Nhưng qua thời gian tôi lại thấy quan trọng không phải là tên đó có hay hay không, cũng không quan trọng, nhưng cái tên ấy đã trở nên thân thiết với tôi, với vợ tôi và tất cả các thành viên trên TYC.

Tuy còn nhiều việc phải làm, nhưng tôi cảm thấy mình đã làm được một điều gì đó, đến thời điểm này, tôi thực sự cảm thấy muốn cũng những người em của mình làm tiếp tất cả những gì tôi và các em ấp ủ. Điều quan trọng nhất trong hành trình này không phải đích đến mà là những gì tôi nhận được trên đường đi, tôi mong rằng các em cũng mình cũng sẽ nhận được tất cả những gì tốt đẹp nhất mà cuộc sống mang lại.

Hẹn gặp lại ở “Sự ra đời của Cầu vồng”

Filed Under: Cá nhân Tagged With: theoyeucau

Khai bút đầu Xuân

February 14, 2010 by mrhoi Leave a Comment

Mẹ con Ngỗng đang ngủ, bố ngồi làm việc chút coi như là khai bút đầu xuân. Nhớ cách đây 3-4 năm mình duy nhất có một lần trực đêm giao thừa tại công ty, ngủ thi không nhưng thức thì díp hết cả mắt. Nhưng đó cũng là cái tết duy nhất mình không đón giao thừa cùng bố. Tính ra từ nhỏ tới giờ mình đưa đón tết cùng mẹ bao giờ cả, âu cũng là cái nếp, may mà mẹ còn có ba không thì tết đón giao thừa buồn lắm.

Đang xem phim tết, nói về chuyện các cụ về già cần có người bầu bạn, nghĩ lại thương bố mẹ, giờ này mình đang ở nhà với vợ con, không biết bố đang làm gì. Nhưng mà tính cụ cũng thích ở một mình, hay là muốn vậy nhỉ. Nhưng dù sao cuộc sống cũng phức tạp nhỉ, nhưng rồi đâu cũng phải vào đó thôi.

Năm nay mình sẽ phải làm nhiều thứ đây, có Ngỗng rồi, cần phải cố gắng tận dụng nhiều thời gian hơn, cứ mỗi lần con hét lại chẳng biết phải làm gì, rồi mọi thứ cứ rồi tung lên, mong rằng sang năm mới có nhiều người sẵn sàng giúp và cũng mình thực hiện nhiều kế hoạch có ý nghĩa với cộng đồng. Ôi ước mơ của mình chỉ nhỏ bé vậy thôi, nhưng thực hiện cần có nhiều quyết tâm hơn nữa đây.

Từ Xuân Canh Dần này mình chính thức chuyển blog sang WP, tự nhiên có vận đen cuối năm bạn Gúc xóa hết tất cả các blog của mình, âu mình thấy cũng hay ho, mình tự dưng phải tự lực, nên thấy một cơ số thứ hay ho. Năm mới phải cố gắng hoàn thành các công việc ở công ty thật tốt, còn còn có thời gian rảnh làm những gì mình thích nữa, hè hè, năm qua đi dạy, nhiều lúc nghĩ cũng vui ghê, chỉ hơi mệt khi soạn bài.

Chúc tất cả mọi người sang năm mới có nhiều hạnh phúc và thành công hơn nữa.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Canh Dần, Năm mới, Xuân Mẹ

Vì sao các lập trình viên cần được an ủi?

September 13, 2008 by mrhoi Leave a Comment

Bởi họ đang phải chịu đựng những “nỗi khổ” như nhận được yêu cầu khác hẳn với kế hoạch đã chuẩn bị suốt mấy tháng, hoặc mất cả nửa ngày chỉ để họp bàn cách hoàn thành công việc (thay vì ngồi làm việc)…

Filed Under: Cá nhân Tagged With: nỗi khổ

Lớn thêm một tuổi rồi

June 1, 2008 by mrhoi Leave a Comment

Lâu lắm rồi lại chẳng thấy cảm giác này, năm trước thì mọi người đến chơi cũng đâu vào đấy, rồi quên mất, chừng ấy ngày đã qua, một năm cũng đã qua, cái ngày nóng bức khi mới chuyển về Yên Ninh cũng đã cách đây 1 năm rồi.

Năm nay, cố gắng lắp được cái điều hòa cho vợ, đỡ kêu nóng, cho bạn Bé không kêu, 1 năm sau ngày HằngTD tư vấn, có tài trợ thì nên lắp đi, đúng thật mình làm cái gì cũng tương đối chậm, ruà mà lị, nhưng chắc chắn là mình sẽ làm.

Tối qua, sau 1 đêm thức trắng, lâu lắm mới thức trắng, hix, mệt mỏi, sáng dậy phải về Ninh Bình, mệt đi trên xe cũng chẳng ngủ được, lại còn 2 tiếng ngồi trên cái xe nóng bức mới ra khỏi bến, đường về nhà vợ dài thêm 2 tiếng đồng hồ, may sáng có lót dạ bán bún ngan, không thì chết đói mất.

2 giờ chiều mới lò dò về đến nhà, cái cảm giác yên bình trở lại, chắc mình về tới nhà vợ chẳng phải lo nghĩ gì cả, hí hí, có vụ chơ cờ với bà Hói, mới thấy mình già thật rồi, hix, thời gian thật là có sức mạnh khủng khiếp.

Không như mọi lần cả nhà đi ngủ hết mình lọ mọ đến 2-3 giờ sáng mới ngủ, lần này 10h tối mình đã lọ mọ lên giường, ngủ như chưa bao giờ được ngủ, cũng ko khó khăn chằn chọc lắm. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, đại khái là có một cơ số tiếng chuông từ em máy N-Gage của mình vang lên, nhưng cũng chẳng thể đánh thức được nỏi mình, thình mình nhớ ko rõ từ mấy giờ mình lật máy ra xem, có một cơ số tin nhắn được gửi, với nội dung… hí hí, làm mình cảm động lắm. Nhưng đáng ghét một chỗ là em máy của mình bị làm sao nên chẳng hiện lên tên người cho mình biết là ai… hix, và cũng nhớ là trong lúc tỉnh mê, em Ring còn nhí nhảnh nháy máy cho mình.

Về đến HN, online, thấy spam của em Pit tong và em Vịt, cảm động quá, cảm ơn các em rất nhiều, đúng là sinh nhật thật đáng nhớ.

Có lẽ sinh nhật của mình trùng với ngày bố làm giỗ ông, nên đôi khi mình cũng chẳng thích mời ai cả, nhưng có người nhớ và chúc mừng mình thế này là vui lắm rùi, vừa nãy cái Linh gọi cho mình lại còn đòi quà cho con nó mới ghê chứ, hí hí, kệ để khi nào chú đền.

Do tình lười biếng cố hứu, mình rất ngại nhắn tin, các bạn thông cảm nhé, mình cảm ơn tất cả mọi người, ai rảnh đến nhà mình nhận giải nhé, dự kiến vào ngày 5.6.2008

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Ninh Bình, Yên Ninh

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 11
  • Go to page 12
  • Go to page 13

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in