• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for Cá nhân

Cá nhân

Người tình “8 tiếng”

June 8, 2013 by mrhoi Leave a Comment

Một câu nói đùa trước đây của vợ tôi , em gen với bạn FPT bạn ấy được ở bên anh 8 giờ mỗi ngày… trong khi em chỉ được gặp anh và nói chuyện với anh 2 giờ rồi lại phải chìm vào giấc ngủ. Câu nói đùa của vợ tôi làm tôi cũng chợt tỉnh lại, chúng ta luôn giành phần lớn thời gian trong cuộc đơi mình để “làm việc”, thời gian chúng ta nhận thức được nhiều nhất là khi chúng ta ở nơi làm việc, nếu bạn không yêu thích công việc của mình có lẽ 8 giờ đồng hồ mỗi ngày đó là một cực hình? Tôi có một cách nghĩ đơn giản, nếu không thể thay đổi hoàn cảnh, hay thay đổi chính bản thân mình… nhưng rất may… tôi lại có một tình yêu đủ lớn với bạn ấy… người tình 8 tiếng.

Đối với tôi FPT cho đến nay là một điều gì đó, không hẳn thiêng liêng, không hẳn yêu quý… tôi xác định lại… rất nhiều lần… có thể nó giống tình yêu của một Fan đối với Thần tượng của mình… tôi vốn chúa ghét các em 9x hiện giờ đang lao đầu vào cái đám hộ cho là thần tượng, mà với tôi nó chả ra đâu vào đâu cả. Với FPT tôi luôn tìm một sự gần gũi, một tình cảm thân quen, nhưng đến giờ tôi vẫn chỉ cảm thấy thực sự khi làm cho FPT tôi đang được sống cùng thần tượng của chính mình.

Không rõ thương hiệu FPT định vị trong tâm trí tôi từ thời gian nào… tôi chỉ đơn giản nhận thấy rằng mình mong muốn được làm việc với những con người trong tổ chức ấy, là một thành vần của cái logo 3 mầu ấy. Nhiều ngườ nói rằng, không nên làm ở một vị trí quá 3 năm, nó sẽ làm con người trở nên kém phát triển, vậy nên phải “nhảy việc”, may mắn thay, ở FPT lại giúp tối có những cơ hội đó, mà không phải xa rời “thần tượng” của mình, từ ngày vào FPT cuối năm 2004 tôi đã có cơ hội làm việc ở 5 đơn vị khác nhau nhưng vẫn thuộc trong cùng tập đoàn, một điều đối với tôi là may mắn, nhưng với bạn bè, và người ngoài nhìn vào, lúc nào cũng hỏi, vẫn làm ở chỗ đó hả? Tất nhiên tôi chỉ gật đầu và trả lời vâng ạ, vẫn ở đó… ôi cuộc đời nó mới đơn giản làm sao… nếu không tôi sẽ phải giải thích một đống lý do… tai sao không làm ở chỗ cũ, chô mớ thế nào… rồi đủ các câu hỏi khác… chẳng liên quan, chẳng giúp gì cho cuộc sống của mình cả.

Cho tới giờ tôi vẫn chưa có ý định rời bỏ tổ chức này dù có bao nhiều lời mời hấp dẫn khác… câu trả lời của tôi luôn là: “Em cảm ơn anh/chị đã tạo điều kiên giúp nhưng… em còn yêu FPT lắm” 😀

Filed Under: Cá nhân Tagged With: làm việc, nhảy việc, thần tượng, tiếng, Với FPT

Chào những gì sắp tới

February 9, 2013 by mrhoi Leave a Comment

Vậy là còn hơn 60 phút nữa thôi, mình sẽ nhảy qua năm nay, để sang một năm mới, năm nay làm được nhiều điều, mất cũng vô số, nhưng vẫn nhiều nụ cười, ôi vì đơn giản càng mất mình càng mừng.

Lần đầu được biết đến quả “sao thái bạch” chẳng hiểu gì cả, chỉ nghe các bậc tiền bối là phải tiêu, tiêu thật lực, mình chẳng tiêu gì cho mình nhiều, nhưng may mắn mình nhớ nhất trong năm vừa qua, là trong khi tranh tối tranh sáng chiến đầu với vợ về việc sửa lại phòng ngủ, là mình đã tiễn được em Macbook về thay thế cho em T61 dùng dăm bữa lại đi bảo hành, dùng vài giờ lại tự ngắt nguồn. Nói gì thì nói, chứ với nhu cầu vô cùng đơn giản của mình thì em MacBook đã phục vụ cực kỳ tốt và ổn định. Nếu phải tay bạn nào chỉ dùng Window giống vợ mình thì chắc tức nổ đom đóm mắt… 😀 Thôi kệ, nhưng từ khi có em nó mình cũng kịp gỡ món kinh phí mua em ấy… nhưng tiếc là đến gần cuối năm mất một mớ, giờ phải làm lại từ đầu, thôi không sao, sang năm mới mình sẽ phục thù.

Giờ này hai mẹ con đang vật vã trên giường, mẹ vì làm bếp mệt quá, năm đầu tiên phải lo tươm tất và nhiều thứ đến thế… còn con gái vẫn đang say đắm với em Pororo cũng em iPad. Vừa tu hết bình sữa nhưng chưa có vẻ gì muốn đi ngủ như mẹ. Không biết có đón giao thừa với ông nội không?

Vừa luộc con gà cúng giao thừa, đang ngâm, may mà mình nhớ ra, quên là khéo không có gà để cúng. mỗi tội nồi thì bé, gà thì to, chắc luộc qua để có thể cùng, khi ăn chắc phải luộc thêm lại. Năm nay ăn nhiều vẫn đói, chắc hiểu mình tiêu hoá cái gì mà ăn như thuồng luồng… cả năm nay sống như một cái máy, đúng giờ dạy đi làm, chiều mệt lử, chẳng buồn ở lại công ty, về nhà sớm. Ôi mình nhớ thời gian làm việc vô tội vạ trước đây ghê, ít nhất làm ít nhưng toàn nhức lúc tỉnh táo, thoải mái, tư duy sáng vô cùng. Giờ làm gì cũng ngu một lúc mới vào guồng được.

Năm tới chỉ mong lời các cụ đúng, năm nay mất càng nhiều, năm sau được càng lớn. Nhưng đó là chuyện tương lai, chỉ biết rằng mấy ngày tết sắp tới lại trên từng cây số… thôi cố gắng làm gì đó cho “tình yêu” của mình vậy. Năm sau mình hứa sẽ chăm sóc bạn tới nơi tới trốn 😀

Filed Under: Cá nhân Tagged With: MacBook, mình nhớ, sao thái bạch

Liệu có thể cháy cùng ước mơ?

January 4, 2013 by mrhoi Leave a Comment

Vẫn một câu hỏi luẩn quẩn trong đầu, tại sao chúng ta, người Việt lại có ít phát minh và sản phẩm mang tầm vóc quốc tế và đáng tự hào đến vậy? Vẫn tự đi tìm câu trả lời cho chính mình, chưa thấy được bức tranh hoàn chỉnh nhưng phần nào thấy được một sự cản trở vô hình và vô cùng lớn… gia đình và xã hội.

Bạn đã được nghe tới 2 kỹ sư, cần mẫn làm việc với những cỗ máy trong gara cũ của gia đình. Đôi khi tôi thấy nếu không có sự may mắn được ủng hộ vô điều kiện từ gia đình thì sẽ chẳng bao giờ có những điều vĩ đại được hình thành. Khi mà trí não của chúng ta bị chi phối bởi những điều, những ước muốn của người khác… những kỳ vọng của gia đình… để cuộc sống mình như một công thức đã được “vẽ” bởi nhưng người đi trước.

Mấy ngày trước thôi, có ngồi nói chuyện với bà chị đang ở bên Thái, về con cái, về món quà tuyệt vời tạo hoá đã ban tặng, chợt nhận ra một điều các bậc cha mẹ chúng ta hiện tại có phải quá kỳ cục và mềm yếu, khi bắt con cái của mình thực hiện những ước mơ mà mình chưa thể hoặc không thể thực hiện. Coi con cái như của cải, để lấy thành công của con cái làm thành công của mình… liệu có kỳ cục quá không nhỉ?

Còn tôi tôi nghĩ rằng, ước mơ của mình, nếu có khả năng, hãy tự thực hiện, hãy để cho món quá bé nhỏ kia được thực hiện ước mơ của chính mình.

Filed Under: Cá nhân

Đơn giản là đánh rơi

January 1, 2013 by mrhoi Leave a Comment

Vô tình hay hưu ý, đánh rơi một vài thứ… đơn giản là cuộc sống… nhìn thấy rơi mà không nhặt được… đơn giản là chẳng muốn nhặt… đơn giản là đang đi tìm kiếm một điều gì đó cho riêng bản thân mình… tôi sẽ làm được.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: đơn giản là

Ngỗng tham dự khai giảng Mần Non Hoa Mai Ninh Bình

November 26, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Non Hoa Mai Ninh

Nhỏ và lớn

August 16, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Hôm trước tôi có một vài phút chém gió thu vị với người bạn thú vị đã từng làm việc với nhau cách đây vài năm, thật thú vị khi làm với một con người thông minh, hóm hỉnh, đôi khi lại rất “ngu” :D. Nhận thấy thật đáng kính phục khi với khả năng của bạn ấy có thể làm những việc thật to lớn, nhưng bạn ấy muốn làm những việc nhỏ thật tốt, vì biết nó sẽ góp phần giúp việc lớn kia thành công.

Vậy đấy, có những con người thông minh, tài giỏi lại luôn làm những việc nhỏ nhặt, nhưng họ làm “thực sự rất tốt”. Lạ thật đấy, những người thích làm việc lớn, đôi khi lại là những người đi tìm những giấc mơ bong bóng.

Tôi rất không có cảm tình với những ai muốn 1 phút đổi đời, thành gì gì đó. Internet đã có quá nhiều ước mơ cổ tích được các hãng truyền thông dựng lên, một phần nhỏ trong đó là cổ tích thức sự, còn lại đều thông qua những khối óc thông minh, tỉnh tảo, đầy sỏi đá điều khiển. Vậy thực sự cuộc sống này liệu có nhiều giấc mơ thành hiện thực như vậy không? Xin thưa với các bạn là không?

Tôi không hiểu, đối với tôi Internet là môi trường để tôi làm việc, còn những người không thuộc trong lĩnh vực của tôi, đó là môi trường để họ giải trí. Nhưng khái niệm giải trí giờ không đơn thuần, khi bạn đăng một điều gì đó lên mạng xã hội, blog cả nhân, trong đầu luôn mong muốn nhận được phản hồi, hoặc số lượng xem thông điệp đó, phần nào bạn không hiểu rằng mình đang muốn nổi tiếng, dù là trong cộng đồng nhỏ, bạn bè của mình. Trong bạn luôn có mong muốn trở thành “ngôi sao”, mong muốn này càng lớn bạn càng gắn chặt với nó, để luôn nắm bắt tình hình, phản hồi lại những thông tin nóng hổi, phù hợp với thị hiếu của mình và chia sẻ với mọi người và cũng có một tia hi vọng nhỏ nhoi rằng có ai đó nhìn, nghe thấy… tán thưởng, chê bai… để bạn cho họ biết mình tồn tại, tồn tại với một cá tình nào đó, âu cũng là một tư tưởng PR chính bản thân mình.

Còn tôi thì nghĩ, công nghệ thông tin và truyền thông không hề xấu xa như mọi người tưởng tượng, nó giống như giấy trắng, ai vẽ gì thì nó thành như vậy, nó chỉ làm nhiệm vụ giúp chúng ta có nhiều thời gian hơn để làm việc gì đó. Đối với thông tin, nó chỉ có ích khi ta làm việc có ích, hoặc cho đó là việc có ích. Tôi thường sử dụng công nghệ để liên lạc với bạn bè, để nắm bắt tình hình và xừ lý thông tin khi cần, với tôi công nghệ phải xử dụng đúng mục đích của nó, khi dùng nó làm việc gì, tôi cũng nghĩ cần biết mình cần được điều gì, liệu có đạt được không? Có lần tôi đã nói rằng “tôi không muốn số hoá hết cuộc sống của mình”, vì đơn giản ngoài kia còn rất nhiều điều tốt đẹp, hay giữ cho mình một khoảng trời riêng.

Với tôi internet chỉ quanh quẩn một vài thứ cơ bản, google, blog cá nhân, mấy trang mạng tôi đang quản lý, vài trang thông tin tôi hay vào. Đôi khi tôi tự hỏi, internet của tôi nhỏ bé vậy sao? Đúng là nó nhỏ bé thật, vì đơn giản tôi nghĩ khi làm việc gì cũng có mục đích của nó, tôi viết blog vì tôi muốn chia sẻ suy nghĩ của mình, hi vọng nó có thể giúp được một số người, có lần một người bạn hỏi, tại sao blog của tôi không có nút like? Đơn giản vì đó là nơi cá nhân của tôi, nó vừa là sổ nhật ký, vừa là công cụ hỗ trợ tôi làm việc, lưu trữ lại ký ức và kiến thức tôi thu lượm được trong quá trình học tập trên internet, tôi không có nhu cầu quảng bá nó. Tôi không thích làm người nổi tiếng, tôi muốn là người đứng đằng sau những sự nổi tiếng. Và đơn giản tôi viết không phải vì muốn nổi tiếng, tôi viết vì mong muốn những gì tôi viết ra sẽ có ích với một ai đó.

Theo những gì tôi biết được, các blogger nổi tiếng đều viết những nghĩ họ nghĩ là có ích cho người khác, đôi khi có người sử dụng scandal để kiến blog họ nổi tiếng, tôi rất dị ứng với kiểu như vậy, vì tôi nghĩ cái gì lên nhanh rồi xuống cũng nhanh thôi, tôi cuộc đời vẫn vậy mà.

Bạn là một phần nhỏ bé của thế giới này, hãy làm những việc nhỏ bé tốt đẹp để giúp thế giới rộng lớn này tốt đẹp hơn, đừng nuôi những giấc mơ ngoài tầm với để rồi sẽ phải đánh cược với số phận của mình.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: của mình

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Go to page 2
  • Go to page 3
  • Go to page 4
  • Go to page 5
  • Go to page 6
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 13
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in