• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for Cá nhân

Cá nhân

Đàn ông – nếu đã 20, nếu chưa 25

May 26, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừngquỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

chùm ảnh Mạc Như Thăng

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Lý Khai Phục(Trang Hạ dịch)Mình đã qua tuổi này rồi, hình như đọc vẫn có giá trị 😀

Filed Under: Cá nhân Tagged With: baby, chồng yêu ơi, của bạn, đàn ông, đừng, Khai Ph, Lý Khai Phục, Mạc Như Thăng, Nhưng, nhưng đừng, thức thời, Trang Hạ, Trang Hạ dịch

Hạnh phúc và bất hạnh

May 22, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Nếu không có hạnh phúc một đời, ta hãy tìm hạnh phúc một năm, một tháng. Nếu không có một tháng, một năm, ta hãy tìm hạnh phúc một ngày, một giờ.

Hạnh phúc là một khái niệm vô hình mà sao tất cả chúng ta đều dành suốt một đời tìm kiếm? Cái hạnh phúc đơn sơ của một ngày, một giờ trong bài hát đẫm chất triết lý Phật giáo này có dễ đạt được hay không? Trên trái đất với hơn 4 tỉ người của chúng ta, có bao nhiêu cá nhân đã, đang, và sẽ hài lòng với thứ hạnh phúc ngắn ngủi và mong manh đó?

Tôi đã đi qua hơn một nửa đời người loay hoay kiếm tìm câu trả lời cho những câu hỏi này. Biết bao lần khi chìm đắm trong tận cùng nỗi đau, thông điệp giản đơn của câu hát về hạnh phúc trên đã mang lại cho tôi một chút ấm lòng giữa cái lạnh lẽo đến giá buốt của đời người. Và hôm nay đây, khi đất nước tưng bừng niềm hạnh phúc 36 năm non sông liền một mối, tôi cũng muốn lật giở 36 trang đời mình đã đi qua để hồi tưởng lại những khoảnh khắc hạnh phúc nào đã chợt đến, chợt đi…

Trong ký ức về một thời quá vãng xa xôi, cái hạnh phúc ngọt ngào trong vòng tay ẵm bồng của mẹ đã không còn nữa. Cái còn đọng lại trong tôi là những khoảnh-khắc-không – hạnh-phúc của một thời thơ ấu nghèo đến xác xơ. Trong cái nghèo chung của đất nước sau giải phóng là cái nghèo riêng của gia đình tôi, nghèo đến mức một bữa ăn ngon cho cả gia đình, hay một manh áo mới mỗi khi Tết đến đã là một niềm hạnh phúc lớn lao cho chị em chúng tôi. Tôi không thể nào quên cái hạnh phúc vô cùng đến lăn lóc suốt đêm khi được cha tôi hứa mua cho bộ sách mới nhân ngày khai giảng. Và tôi cũng chẳng thể nào quên cái con bé 8 tuổi là tôi thức dậy lúc 4 giờ sáng mồng một Tết để được mặc bộ quần áo mới duy nhất trong năm. May mắn thay, mà cũng đáng tiếc thay, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc giờ đây con của tôi không thể nào có được.

Tôi đã từng tủi thân khóc thầm trong những ngày đông giá lạnh phải phong phanh dầm mưa một mình đến lớp khi bạn bè ấm áp, khô ráo quây quần kết nhóm với nhau. Tôi không đến được những lớp học thêm vì gia đình không trả được nhiều tiền học phí. Nhưng rồi tôi tự trang bị cho mình cái tinh thần AQ để chiến thắng chính mình. Trong những ngày cuối cùng của cấp học phổ thông, khi đám bạn bè tung tăng đến những lò luyện thi của những thầy cô nổi tiếng, tôi ngậm ngùi thu lu trong góc nhà chỉ với một mình tôi và chậu nước làm nguội bớt cái nóng của ngày hè để vật lộn với đám sách ôn thi đến nhàu nát từng trang sách. Tiếp theo những khoảnh khắc không hạnh phúc đó là cái hạnh phúc đến vỡ oà khi tên tôi được khoanh vòng đỏ chót trên bảng thông báo kết quả thi, là cái rưng rưng nghẹn ngào khi tấm bằng khen và cái nắm tay khích lệ của thầy Hiệu trưởng đã dành cho tôi vào ngày khai giảng, lúc thủ khoa của các ngành học được vinh danh. Tự hào thay, mà cũng nhọc nhằn thay, đó là cái khoảnh khắc hạnh phúc tôi mua được bằng kiên trì và nhẫn nại chứ không phải bằng tiền.

Tôi xa quê hương, xa gia đình và bè bạn trong hành trình tìm kiếm thứ hạnh phúc lứa đôi mà người đời mong mỏi. Sau những khoảnh khắc tưởng chừng như hạnh phúc của một cuộc hôn nhân mà hầu hết mọi người đều cho là xứng đôi vừa lứa, tôi lại đối diện với chính mình trong trong tận cùng của sự cô đơn. Tôi nương tựa vào đạo Phật để tìm cái nhân cho quả khổ của riêng mình và cách đạt đến trạng thái hạnh phúc rốt ráo mà con người hướng đến. Trong một lần lang thang vào thế giới Thiền vào một đêm vắng lạnh, tôi chợt gặp một câu nói của một Thiền sư nổi tiếng: “Còn nỗi đau khổ nào lớn lao hơn nỗi khổ khi vợ chồng không giao tiếp được với nhau”. Vâng, tôi đang chôn vùi mình trong nỗi đau khổ vô biên đó. Tôi phải buông tay thôi, buông tay để anh đi tìm hạnh phúc mới của anh, buông tay để nỗi khổ của tôi không còn ăm ắp nữa. Một tay dắt con trai bé bỏng, một tay kéo đống hành lý chỉ toàn sách với sách, tôi tha hương đi tìm hạnh phúc cho hai mẹ con tôi, để lại những khổ đau của 7 năm vợ chồng đầy dằn vặt và thiếu cảm thông trên đất Bắc. Miền Nam hào hiệp đã mở rộng cánh cửa để đón chúng tôi, khi cánh cửa phía sau lưng đã vĩnh viễn khép lại. Những tấm lòng người thân, bạn bè ấm áp, những thuận lợi bất ngờ chợt đến đã cho tôi ngày một nhiều niềm tin trên lối rẽ của cuộc đời. Sung sướng thay, mà cũng ngậm ngùi thay, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc cho mẹ con tôi giữa tột cùng bất hạnh.

“Đàn bà trẻ nuôi con một mình vất vả lắm,” câu nhắn nhủ của một người quen không làm chùn lại những bước chân đầy quyết tâm của tôi. Đan xen trong đoạn đời này là những khoảnh khắc hạnh phúc và không hạnh phúc. Tôi đã quay đi lau vội những giọt nước mắt xót xa khi này tay bé nhỏ của con trai tôi níu chặt áo tôi vì sợ mẹ vắng nhà lâu quá. Nhưng rồi tôi lại để mặc cho những giọt nước mắt hạnh phúc tuôn trào khi đọc bài tập làm văn còn vụng về của con trai miêu tả mẹ là người cháu yêu thương nhất trên đời. Tôi loay hoay thu xếp thời gian, vừa mưu sinh để nuôi con, vừa dạy kiến thức vừa rèn cho con nhân cách. Đối với cháu, tôi là mẹ, tôi là cha, tôi là cô giáo, và tôi là bạn đồng niên. Nhọc nhằn thay, mà cũng ấm áp thay, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc khi nhìn thấy con mình ngày một lớn khôn với tâm hồn trong sáng và trái tim nhân hậu.

Trên những bước đường nghề nghiệp gian nan, hạnh phúc cũng đến với tôi sau rất nhiều nỗ lực. Những lời động viên, những ánh mắt khích lệ của đồng nghiệp mang đến cho tôi những niềm vui náo nức. Nhưng trên tất cả là niềm hạnh phúc khi học trò của tôi, những em đang cùng tôi lên lớp hàng ngày và những em đã ra trường nhiều năm về trước, đã thể hiện với cô những tình cảm chân thật của mình. Hai mươi hai tuổi, tôi tự hào biết bao khi trở thành một cô giáo trẻ trên giảng đường đại học. Mười bốn năm qua là biết bao nhiêu cố gắng để tự hoàn thiện mình. Đã không ít lần tôi bần thần suốt buổi vì những bài giảng không đạt kết quả như tôi mong muốn. Nhưng bù lại cũng có nhiều lần tôi xúc động đến nghẹn ngào khi các em sinh viên gửi đến tôi những lời chào như reo lên vì vui mừng khi tình cờ gặp cô trong thang máy, hay khi tôi nhận những email mà các em chọn cô làm người gửi gắm tâm sự và xin những lời khuyên. Tôi nâng niu những lời nói chân tình các em dành cho tôi, khi “em học từ cô không chỉ là kiến thức mà còn là cách sống đẹp trong đời.” Vất vả thay, mà cũng cao quý thay, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc có nhuốm vị mặn của mồ hôi và sự giản dị của lẽ sống-là-cho hơn mong cầu được nhận.

Và sáng hôm nay, tôi hạnh phúc biết bao khi được ngồi trong một không gian bình yên và mát mẻ để trải lòng về hạnh phúc, khi bao nhiêu người đang nhọc nhằn vì cuộc mưu sinh trong cái nắng thiêu đốt ở ngoài kia. Tôi viết về hạnh phúc không phải để kiêu ngạo rằng mình đang hơn rất nhiều người khác. Tôi viết về hạnh phúc để tri ân cuộc đời và để gửi lời cảm ơn của mình đối với những người đang sống bên tôi. Cầu mong an lành, hạnh phúc đến với tất cả mọi người.

Đỗ Thị Diệu Ngọc

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Đỗ Thị Diệu Ngọc, hạnh phúc, mà cũng, Miền Nam

Vợ, bạn, người yêu, người tình

May 21, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Đối với tôi khái niệm trên có thể khác với nhiều người nhưng có thể khác với định nghĩa trong từ điển, vì đơn giản là tôi lười và chưa thể tìm được định nghĩa cho mình.

Vợ: người bạn mong muốn sẽ sống tới trọn đời, yêu thương tới trọn kiếp, hay đơn giản là người bạn nghĩ sẽ ở bên bạn ở bất kỳ hoàn cảnh nào, yêu thương bạn đến trọn đời… vậy khác gì với người con hiếu thảo nhỉ? Theo tôi Vợ là sự kết hợt tuyệt với nhất của người yêu, bạn và người tình, nếu thiếu một trong những yêu tốt trên tôi nghĩ đó là một người vợ không trọn vẹn.

Bạn: Là người bạn đặt lòng tin, có thể giúp bạn vượt qua khó khăn của cuộc sống, nhưng khi cần, những người bạn thực sự luôn xuất hiện bên bạn.

Người yêu: là người kiến trái tim bạn rung động khi gặp gỡ, người khiến bạn mơ mộng, người bạn muốn ở bên cả ngày có thể chẳng làm gì cả, chỉ cần ở bên nhau là đủ. Người yêu còn là người bạn muốn làm mọi việc để kiến người đó hạnh phúc.

Người tình: Có lẽ nhiều người nhắc tới từ ngữ này với nhiều ý nghĩa xác thịt, nhưng ngoài điều đó ra Người tình chính là người khai phá được tâm hồn sâu kín nhất của bạn, người này có một mãnh lực kỳ diệu nhất đó là xoa dịu vết thương trong lòng bạn.

Người đàn ông hạnh phúc nhất khi tìm kiếm được một người vừa là bạn, là người yêu và là người tình, tiếc rằng có vẻ trên đời này làm gì có toàn vẹn như vậy. Nhưng đừng quên rằng trong bản thân mỗi con người đều có một nhà thông thái ẩn dấu, hãy bình tâm suy nghĩ và nhận ra lời khuyên của nhà thông thái này trước khi làm cuộc sống của bạn rối tung lên.

Filed Under: Cá nhân

Anh có biết định nghĩa về một người tình không?

May 20, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác,không phải vì tôi đã chán cô ấy….mà đơn giản là vì…cô ấy quá đặc biệt,tôi không thể hiểu nổi…và tôi sợ phải hiểu,sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy…..

Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản,cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy,cô ấy không tự design một món quà cho tôi ,không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn,không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con…không cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm. Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại một ngày,nếu muốn đi chơi với tôi,cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước,đến ngày valentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim,trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tụ làm,có tên tôi và tên cô ấy trên đó….

Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người….và cho dù biết rằng….người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn….thì tôi cũng không dám sóng trong tình yêu ấy,tôi sợ sẽ bị nhấn chìm…điều tôi cần là một tình yêu đơn giản,có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt.

Sau khoảng 2 tháng chia tay,tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm,tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình,người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện,cô ấy không quan tâm nhiều điều mà tôi đang nghĩ.

Bất ngờ một hôm….Tôi nhận được tin nhắn của người yêu cũ…

“Anh thế nào rồi???Anh có được hạnh phúc không???”

Tôi reply ngay sau đó…

“Không hạnh phúc lắm!!!Nhưng giản đơn là được,anh cần nó…”

Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply….

Tay tôi vẫn cầm điện thoai,vẫn chờ một dòng tin nhắn….Một lúc….một lúc lâu nữa….Tôi không chịu được nữa….tôi phải gọi lại,phải nghe bằng được giọng của cô ấy….Bất chợt ,tôi chưa kị bấm số….thì điện thoại của tôi reo…Số của cô ấy…tay tôi run như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy…..

_Em à….có chuyện gì không_Tôi cố lạnh lùng…

_Mình làm người tình anh nhé…

_Vậy là sao???

_Anh không cần phải yêu em…chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em…có được không anh???

_Ừ…_Tôi biết tôi ừ là vì tôi còn quá yêu cô ấy….và tôi không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới…đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt,nổi trội…

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường….

_Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu trầm cơ mà…???

_Ồ…hehe…quen em lâu như vậy…mà anh cũng không biết là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao???

Tôi cười,cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy,vẫn duyên dáng như vậy….

Chúng tôi về nhà của cô ấy,yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy,tôi chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng toà chung cư,cô ấy bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn ông lên,sợ lắm chuyện phát sinh,tôi bật cười,tôi đâu đến nỗi dê như thế,mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó…Vậy mà bây giờ….cô ấy chủ đông mời tôi lên nhà….

Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô ấy,người mỉm cười người chào cô ấy,riêng bác bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái…

_Con bé này!!!!Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà rồi hả???

Cô ấy cười nụ….

Nhà của cô ấy rộng khoảng 80m2….quá rộng đối với người ở một mình….chúng tôi ngồi uống nước,nói chuyên,bất chợt,cô ấy cố ý dựa vào ai tôi,tôi ôm lấy vai cô ấy….chúng tôi ngồi lặng một lúc….rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại thật gần…thật gần….rồi hôn…tôi vẫn còn nghe rõ…lúc nụ hôn buông lơi lần đầu….cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi..thì thầm..”Em nhớ anh….đã từng nhớ không chịu nổi…”…Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn…..Và chuyện đó đã xảy ra….đó là lần đầu của hai chúng tôi…

Người ta bảo….hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống…Nhưng trong tôi vẫn tham lam,vẫn muốn có cả hai,tôi cần một người tình như cố ấy,nhưng tôi lại cần người yêu như người yêu tôi,và tôi chấp nhận sự thoả hiệp của chính mình….

Con đĩ…

_Anh có biết định nghĩa của người tình không???_Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm…

_Không!!!cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này…

_Một người tình thì kém xa một người yêu….và hơn con đĩ một tẹo….

_Con đĩ ….em nói nghe kinh quá….

Cô ấy không nói gì thêm,chỉ cười….

Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm…Đó là khoảng thơi gian hạnh phúc….nhưng lý trí của tôi vẫn đè bẹp hạnh phúc thực tại này….Có lẽ tôi sinh ra đã vậy…không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống….Tôi quyết định cưới vợ…không phải cô ấy…mà người yêu mới của tôi.

Khi tôi nói chuyện này với cô ấy,cô ấy không hề biểu lộ chút ngạc nhiên,thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói:

_Anh này….anh không tính giá cả cho những lần chúng ta quan hệ hay sao???

Tôi giật mình…tôi nghĩ cô ấy nói đùa…tôi cười xoà…..Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại….

_Em nói nghiêm túc ấy….Không có gì là không có giá đâu…

Tôi không tin vào đôi tai mình nữa….hoá ra …tôi yêu nhầm một con đĩ mất rồi….Tôi vẫn cố cười mỉm….

_Bao nhiêu hả em???

_Tuỳ tâm anh thôi…

_OK!!!Mai anh sẽ mang đến,hôm nay anh không mang nhiều tiền…

Hôm sau ,tôi mang một phong bì tiền gồm 2 triệu đến nhà cô ấy….Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy”Gửi em đĩ thân yêu,thế này đã đủ chưa???Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé,cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh,à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé,xong ca nào dứt điểm ca ấy đi…”…Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy….nhưng tôi quá tức giận….

Cô ấy không liên lạc với tôi nữa….Cuối năm…chỉ còn 3 tháng nữa là cuối năm…tôi chuẩn bị cho lễ cưới…..

Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ,đời sống tâm hồn hay chăn gối đều không sâu sắc….Được gần một năm,tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình,không đau khổ ,giằng xé,chỉ hơi ngạc nhiên….Chúng tôi chia tay nhau trong sụ thoả thuận ngầm rằng không có con cái quả là điều may mắn giữa chúng tôi….

Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ….Cô ấy thế nào,có chồng chưa,hay vẫn là một con đĩ bao trọn gói…

Tôi quyết định…đến thăm nhà cô ấy….

Đứng ngoài cửa…tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc,có lẽ cô ấy đã có gia đình,ít nhất tôi không phải ngại vì sợ phải bắt gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông khác….

Tôi gõ cửa….Một người phụ nữ ra mở cửa….

_Anh hỏi ai???

_Cho tôi hỏi Thư có nhà không???

Cô ấy không nói gì,lẳng lặng mời tôi vào uống nước….Xong đâu đấy…Cô mới châm rãi kể chuyện….

_Cách đây gần một năm…Chính vì đứa bé này,con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó…

Tôi bàng hoàng,trong lòng tôi nhói một cái…..Tôi cắt lời chị…

_Thư chết rồi hả chị???Chị không đùa chứ????Tại sao hả chi????

_Ừ!!!Hồi đó,bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi,nó bị bệnh tim,sinh con rất nguy hiểm,nhưng nó nhất quyết không chịu.Tôi bàng hoàng…thì ra..đây là sự thật….sự thật đến chói tai và nhói lòng….Tôi ngồi thừ một lúc…Rồi bất chợt lên tiếng…

_Vậy bố đứa trẻ đâu???

_Con Thư nó là người đặc biệt,nó luôn làm những điều không ai đoán trước được,và có lẽ bố đứa trẻ là điều mà nó cũng muốn giữ kín….Nhưng….Hình như tôi có một tấm hình nó giữ….hình như là của người đó…Và hình như….đó là cậu….đúng rồi…bây giờ tôi mới để ý…hình như là cậu….

Chị dẫn tôi vào phòng Thư….căn phòng vẫn nguyên cách trang trí….Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm đẫm nước mắt….Chị mở một hòm nhỏ….Chị đưa tay với lấy bức ảnh…Đúng rồi,đây là ảnh tôi,tôi nhớ hồi yêu nhau,cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví…Chị đưa thêm cho tôi một phong bì….

_Đây là tiền của Thư bảo tôi khi nào con nó lớn thì đưa cho con nó,nó đề phòng nếu nó sinh con mà không may ra đi,tôi cũng khá ngạc nhiên,nó có dư tiền trong tài khoản,nó giỏi trong việc viết lách nên chẳng khó mà có một tài khoản dư giả,vậy mà nó phải cần 2 triệu trong phong bì này đưa cho con nó là sao???Tôi nghĩ đó là của bố đứa trẻ,con bé Thư khát khao một ít trách nhiệm nào đó từ bố đứa trẻ…Có lẽ đó là cậu….Tôi nói có đúng không???…À mà…Nó còn giữ một bức thư nhỏ,có lẽ là gửi cho cậu,tôi không dám dở ra xem….

Tôi vội vàng dở bức thư….màu chữ đã hơi hoen đi 1 tí….Không phải bức thư dành cho tôi….mà là bức thư….tôi đã dành cho cô ấy….”Gửi em đĩ thân yêu,thế này đã dủ chưa???Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé ,cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh,à mà với mấy thằng khác em đừng trọn gói như thế nhé,xong ca nào dứt điểm ca ấy đi…”

Hình như là…..Tôi đã nhầm con đĩ với một người tình….à không!!!không phải người tình….mà là người yêu….mà cũng chẳng phải…..là vợ tôi….thực sự là vợ tôi…..

Em lả lơi nương nhờ theo cơn gió….

Cho em xin nước mắt anh….day lòng…………….

Bé Bì’s Blog

Filed Under: Cá nhân Tagged With: anh cần nó, Bé Bì, cô ấy, Con Th, Con Thư, của cô ấy, ngạc nhiên, tôi một

Vì sao em bé chào đời?

May 19, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Ngày xưa, chị Nhím học trường Mầm Non cùng các bạn trong làng. Chị Nhím thích mặc váy đầm rồi chơi cầu trượt, và mặc áo dài tứ thân lên sân khấu nhảy điệu van-xơ với anh bạn vừa béo vừa lùn ở trong lớp chị Nhím. Bạn trai cùng lớp Nhím, cậu nào cũng lùn.

Là vì Nhím chăm uống sữa, Nhím cao nhất trường. Đứng giữa sân trường tập thể dục cùng các bạn, Nhím cao hơn các bạn hẳn một cái đầu. Vì thế, Nhím khóc nhè là cả trường đều nhìn thấy.

Nhím rất hay khóc nhè. Mỗi khi mẹ về Việt Nam thăm Nhím, đưa Nhím đi học buổi sáng, là Nhím đều khóc nhè. Cả trường Nhím đều nghĩ, cái bạn cao cao ấy, sao mà làm nũng thế, hư quá!

Trước khi đi ra sân bay, để bay ra nước ngoài, mẹ thường bảo Nhím:

– Con ở nhà không được khóc nhé. Lớn rồi, ai lại “khóc nhè – chè thiu”?

Nhím trả lời dứt khoát:

– Con chưa lớn!

Mẹ hỏi:

– Vì sao?

Nhím giải thích:

– Thế sao con lớn mà con vẫn chưa có em?

Vài năm sau, Nhím đi học lớp Một, rồi lớp Hai, Nhím vẫn hỏi mẹ câu hỏi ấy. Nhím nghĩ em bé là một món quà tuyệt vời mà mẹ phải mang tặng cho Nhím từ lâu rồi mới phải. Mỗi ngày đi học về, Nhím thường nhắc mẹ về món quà ấy:

– Mẹ ơi, lớp con bạn nào cũng có em hết rồi, mẹ ạ!

Mẹ vừa lái xe máy chở Nhím vừa ậm ừ. Đường rất đông xe, câu hỏi của Nhím rất khó trả lời.

– Mẹ ơi, các bạn lớp con học lớp Một đã có em rồi mẹ ạ!

Ý chị Nhím nói rằng, thế mà con đã học lớp Hai rồi, con vẫn chưa có quà!

Một hôm mẹ nói:

– Nhím hãy ôm chặt mẹ vào, vì bao giờ mẹ có em bé, vòng tay con sẽ không ôm xuể mẹ nữa đâu! Vì trong vòng tay con sẽ có thêm… một em bé nữa!

Và thế là em Chuột Ú ra đời. Mà mẹ tặng Nhím nhiều quà lắm, hai năm sau Nhím lại được tặng thêm Mì Tôm nữa. Món quà của Nhím thường không có răng, ít khóc nhưng hay đái dầm, có khi ướt cả quần áo chị Nhím.

Nhưng có sao. Nhím vui lắm. Vì món quà Chuột Ú giờ đây thường ôm Nhím bằng cả một vòng tay, ôm rất chặt. Còn món quà Mì Tôm thường để cho Nhím hôn vào cái má thơm tho, cái bụng phệ dễ thương, cười khanh khách.

Biết đâu, hai em trai thì nghĩ rằng, Nhím mới chính là món quà mà mẹ dành cho hai em đấy!

(Mẹ và Bé 1/5/2011)

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Chị Nhím, Mầm Non, Mì Tôm, Việt Nam

Hố cát

May 19, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Bố vừa mua cho David một hộp cát lớn, và cậu bé dành cả buổi sáng xây dựng thành trì của mình trong đó. Chiếc hộp to như cái giường của cậu bé vậy, bên trong đựng vô số hạt cát nhỏ mịn cùng mấy chiếc ô tô đồ chơi, hai cái xô nhựa và một cái xẻng màu đỏ còn mới. David đang làm dở con đường và đường hầm bằng cát thì phát hiện ra ở chính giữa chậu cát có một hòn đá khá to mà cậu không tài nào nhấc lên được. Cậu bé nhanh trí bới cát xung quanh hòn đá rồi lấy xẻng bẩy hòn đá lên, sau đó từng bước dùng chân lăn hòn đã ra phía rìa chậu cát một cách dễ dàng.

Trước đây bố cậu đã dạy cho cậu cách xử lí khi gặp tình huống này rồi. Tuy nhiên David bắt đầu gặp khó khăn với cái thành chậu. Thành chậu khá cao, làm sao để lăn hòn đá qua thành chậu quả không đơn giản. Hết xúc, lại đào rồi quay ra đẩy nhưng mỗi lần tưởng sắp được đến nơi rồi thì hòn đá lại nghiêng và rơi lại vào trong chậu, làm dập cả những ngón tay mũm mĩm của cậu bé.

Sau một hồi cố gắng mà vẫn không được, David đã bật khóc vì bất lực. Bố của cậu từ nãy tới giờ vẫn đứng bên trong nhà theo dõi con mình đến lúc đó mới bước ra sân và lại gần cậu con trai. Ông cúi xuống hỏi nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết:”Con trai, tại sao con không dùng hết sức mạnh mà con có?”.

David mếu máo nói:”Con đã cố hết sức. Con đã dùng hết sức mình đấy chứ!”.

“Đâu có, con chưa sử dụng hết sức mạnh mà con có đấy thôi. Con đã nhờ đến bố đâu” – Ông mỉm cười nói và cúi xuống nhặt hòn đã vứt ra khỏi chậu cát.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Con trai

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 8
  • Go to page 9
  • Go to page 10
  • Go to page 11
  • Go to page 12
  • Go to page 13
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in