• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for mrhoi

mrhoi

Phía bên kia cầu vồng

April 1, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Đó là tên một chương trình Kết nối yêu thương thật đặc biệt, một món quà đấy ý nghĩa mà tôi nhận được trươc khi đi ra nước ngoài công tác, một cảm giác khó tả và một đêm khó ngủ đã vây lấy tôi. Chỉ sau 3 tháng thôi, từ khi tôi viết lên lời kêu gọi các thành viên cùng chung sức xây dựng Ngôi nhà nhỏ này, từ một vài cá thể đơn độc làm việc vô cùng cảm hứng trở thành một tập thể dễ thương như hiện tại.

Gửi các đầu bếp yêu quý, cho phép tôi gọi các bạn như vậy nhé, nếu có ai hỏi mình đâu là nơi ấp áp nhất trong một căn nhà, tôi sẽ nói đó chính là phòng bếp, nơi mà những món ăn, những tình cảm của cả gia đình được gửi gắm hết vào đó. Ở TYC, các đầu bếp nấu cho tôi và các bạn thính giả những món ăn tinh thần vô giá. Các bạn có những cái tên thật dễ thương: Cầu Vồng, Phù thuỷ, Thợ Vườn, Mọt sách… tất nhiêu không thể thiếu 2 bếp trưởng là bạn Dế lang thang và bạn Gió, chính các bạn chứ không phải ai khác làm nên hình hài của TYC như hiện tại.

Cảm ơn các bạn đã giúp căn nhà nhỏ này luôn tràn ngập tình yêu và tiếng cười.

Vậy là đã 2 năm rồi, kể từ ngày chúng ta cùng gặp gỡ nhau trong Ngôi nhà thân yêu này, một thế hệ kế tiếp của TYC đã được hình thành, hàng ngày tôi thật hạnh phúc khi được nhìn thấy các bạn cùng nhau làm ra những chương trình tràn đầy cảm xúc, dành tặng cho thính giả và cho cả chính mình… Tôi không tưởng tượng được cuộc sống của tôi sẽ ra sao nếu phải rời xa Ngôi nhà nhỏ này, rời xa các bạn.

Trong số các bạn có những người mới làm bếp lần đầu, có những người lâu lắm không nấu món ăn nào hay có những người chỉ mới chỉ kịp gửi lại tình yêu và ký ức của mình ở TYC, những đối với tôi các bạn… tất cả các bạn mãi là những đầu bếp trong trái tim tôi.

Điều tôi mong muốn duy nhất là luôn được thấy các bạn trong Ngôi nhà nhỏ này.

Hôm nay, ngày Kết nối yêu thương tròn 2 tuổi, đúng như tên của chính mình, chương trình luôn là chất keo gắn kết tất cả các thành viên của Ngôi nhà nhỏ này lại với nhau, từ cuộc sống của các đầu bếp đến những tình cảm của thính giả. Cảm ơn các bạn đã ở đây, luôn ở đây để chia sẻ những điều bình dị nhất của cuộc sống này.

Một lần nữa cảm ơn các bạn, những sắc màu trong trái tim tôi.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Cầu vồng, theoyeucau, Thợ Vườn

Tôi đang giữ một báu vật

March 27, 2012 by mrhoi 2 Comments

853-2012-03-26-21-42-05-300x200

Filed Under: Cá nhân Tagged With: MTV Most Wanted

Google xml sitemap với custom post

March 21, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Có lẽ ít người làm việc nhiều với wordpress được chỉnh sửa dành cho những hệ thống không sử dụng như một blog, ví dụ như các hệ thống bán hàng, âm nhạc hay phim ảnh… tất nhiên bạn vẫn có thể coi các thành phần trên như một bài blog bình thường, nhưng chuyên nghiệp hơn nếu chúng ta phân loại để có thể quản lý thông tin một cách khoa học.

Có một vấn đề mà tôi gặp phải đó là tạo google sitemap, đối với blog bình thường có thể sử dụng plugin nổi tiêng Google XML Sitemap, nhưng tôi lại sử dụng một hệ thống với nhiều site con… vậy phải làm cách nào đây? Rất may chúng ta có một plugin bổ xung, đúng hơn là một phiên bản thay đổi của plugin trên Google XML Sitemap with Multisite Support tất nhiên đến đây thì các bạn cũng có thể sử dụng được bình thường rồi. Nhưng riêng trường hợp của tôi thì hơi khó khăn một chút, vì trong hệ thống site của tôi sử dụng custom post, mà plugin được chỉnh sửa kia không hỗ trợ. Vậy nên tôi ngồi so sánh và tập hợp 2 mã nguồn, cuối cùng có có thể sử dụng đúng theo yêu cầu của mình.

Tôi có đính kèm plugin đó trong cùng bài viết này, hi vọng nó sẽ giúp được những trường hợp hiếm gặp như tôi vậy.

Filed Under: Wordpress Tagged With: Google XML Sitemap, Multisite Support

Hỗn mang với những người Việt nổ

March 19, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Tối qua ngồi đọc một số thông tin chém gió về NovaAds, cũng gặp lại sếp cũ của mình bác Phùng Tiến Công ở đó, khi mới xây dựng iNghe và Noi.vn, mình cũng có dịp gặp bác ấy và nói về vấn đề tồn tại khi xây dựng mà không tính đến việc thân thiện cho Search Engine, nhưng bác ấy vẫn là nhà kinh doanh tài ba, mà tôi vẫn nhớ tới khi bác ấy góp ý với tôi, “Em đừng nhìn mọi góc độ theo tính kỹ thuật, em có thể mất một ngày hay một tháng để giúp phần mềm cải thiện hơn 1, 2 giây xử lý, nhưng có cánh nhanh hơn là tăng số lượng máy chủ lên để đáp ứng ngay tại hiện tại”, đến giờ câu nói này vẫn ám ảnh và giúp tôi cân bằng giữa cái tiêu chí về kỹ thuật, thời gian, truyền thông, kinh doanh… chẳng bao giờ có gì là hoàn hảo cả, vậy khi đã có thể đáp ứng được phần nào đó, hãy để sản phẩm tồn tại trên internet, không một ngày đẹp trời bạn sẽ thấy một đối thủ tự nhiên xuất hiện, lúc đó tâm trạng bạn sẽ khác, tôi nói thật đấy.

Trở lại, với những bác hay quăng bom, dân gian vẫn có câu, thùng rỗng kêu to, bản thân tôi nghĩ mình chưa phải là gì cả, chẳng bao giờ tôi muốn, hoặc giám nhận mình là số 1, cũng chẳng là số 2… chẳng là gì cả, tôi chỉ biết rằng, hãy làm tốt công việc mình yêu thích, làm tốt những gì người dùng kỳ vọng… thực tế là họ luôn luôn muốn nhiều hơn nữa… ừ thì trong hoàn cảnh hiện tại cũng đành chịu, nhưng vẫn biết là phải cố gắng để làm được điều đó. Nhưng làm như vậy thì không số được ở đất nước mà cái hư danh vẫn được tán tụng, vẫn được suýt xoa… ngưỡng mộ như thế kia. Mọi thứ đều dựa trên cái loa, loa nhà nào to hơn thì thắng… nếu không to thì cần khôn khéo hơn… dạo này có tình trạng mang nhau ra để so sánh… dìm hàng nhau.

Trong cuộc tranh chấp thị phần của các bác Rồng Việt Nam, tôi chợt nhận thấy một điều rằng, chúng ta vẫn bị tâm lý của con cua… các bạn không nghĩ rằng tất cả những dịch vụ mình đang làm để phục vụ như cầu của Cộng Đồng Việt Nam, nên cố gắng cái tiến để thu hút người dùng, đối đầu trực tiếp với nước ngoài như Badu đã làm… thay vì so sánh rồi cạnh tranh lẫn nhau, hao tài tốn của. Cứ có một ý tưởng mới mẻ từ nước ngoài, là sẽ mang về mất tiền, của, thời gian để làm gần được như nó, làm xong thì mấy bạn Mũi lõ đã cho mình hít khói rồi. Cái điểm này có lẽ là thiếu sự sáng tạo… do đâu thì chưa biết, nhưng theo quan điểm của cá nhân tôi là do hệ thống giáo dục đã đem đến những con người chỉ biết đi chép bài, tôi nhấn mạnh là cái văn hoá chép đó đã ăn sâu, rất sâu vào từng tế bào của chúng ta, có lẽ sẽ phải khó khăn lắm để có một thế hệ có thể sáng tạo.

Ờ thì chép, chưa nghĩ được thì chép, nhưng ít ra cũng cần có tính sáng tạo chút ít để góp phần vào việc phát triển tri thức chung của nhân loại chứ. Tôi nói thật chứ cái miếng bánh Việt Nam bé tí tẹo, tại sao các ông to cứ nhảy vào cắn nhau để giành lấy cho bằng được, có phải là chúng ta không có nhiều khả năng để đi ra biển lớn, chúng ta xuất khẩu đủ thứ ra nước ngoài, nhưng cái dễ xuất khẩu nhất là thị trường Online thì chúng ta không làm được? Tự nhìn lại, liệu có một sản phẩm online nào của Việt Nam được cộng đồng Quốc Tế ghi nhận và sử dụng như sản phẩm toàn cầu? Tôi nghĩ là có đấy… nhưng nó thuộc về những con người cực kỳ kiêm tốn, ẩn mình phía dưới cái thị trường như cái bong bóng ở Việt Nam, tôi rất tự hào vì các bạn ấy, những người đã khẳn định một sản phẩm của Người Việt có thể làm hài lòng các cộng đồng người dùng trên thế giới và thu về khoản ngoại tệ không nhỏ cho đất nước của chúng ta.

Trên đây tôi không muốn ám chỉ bất kỳ một doanh nghiệp, cá nhân hay tổi chức nào cả, chỉ đưa ra một suy nghĩ thoáng qua trong đầu, các doanh nghiệp có tên tuổi một chút ở Việt Nam, đã từng mở rộng lĩnh vực hoạt động sang các ngành khác không phải là thế mạnh của mình, để rồi dẫn đến việc phải đóng cửa, lãng phí tài nguyên của Đất nước… Rồi đây tôi nghĩ thị trường Online cũng vậy, bất kỳ công ty nào hoạt động trong lĩnh vự online, có tiếng một chút, sẽ mở rộng kinh doanh của mình ra các nội dung khác, để rồi… thôi tôi không nói nữa hay để tương lai trả lời. Chỉ biết rằng, nếu chuyên môn hoá từng linh vực và đừng làm theo phong trào, một lĩnh vực chúng ta sẽ có một sản phẩm online cạnh tranh trực tiếp với những sản phẩm trí tuệ của các nước tiên tiến khác. Hy vọng trong tương lai không xa, Việt Nam sẽ có những ý tưởng thực sự xuất phát từ Việt Nam, và thành công.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: FPT Online, Người Việt, NovaAds, Quốc Tế, Rồng Việt Nam, Search Engine, văn hoá chép, Việt Nam

Đêm buồn

March 17, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Một chương trình được rất nhiều bạn hâm mộ, tuy dừng lại khá lâu rồi, nhưng tôi tin rằng những ai cần một chút lặng trong đêm thì đây là một chương trình rất hợp để nghe. Tôi đã từng ngồi hàng giờ nghe chương trình và làm việc, đem đến sự nhẹ nhàng từ những bản nhạc vừa quen vừa lạ, nhưng tâm sự của người khác mà cứ ngỡ là của mình… một tâm trạng của những kẻ lãng mạn nào cũng có, tôi cảm thấy đầu óc của mình được nhẹ nhàng hơn khi nghe Blue night

Giống như đại đa số chương trình trên www.theoyeucau.com (TYC), nhưng Blue night lại đem đến sự đồng điệu, sự kết hợp tuyệt với giữa âm nhạc và ngôn ngữ… mọi thứ cứ tự như dòng chảy âm thầm, âm thầm đi vào tận sâu đáy lòng của con người.

Có lẽ tôi cũng như bao nhiêu người tiếc rằng Blue night chưa ra thêm một số nào nữa, nhưng đôi khi sự tiếc nối càng làm cho chương trình có nhiều sức sống, Tuyết tháng 3 là chương trình gần nhất mà TYC phát sóng, nhưng tôi tin trong một năm, trong bốn mùa, tôi sẽ vẫn lại được nghe Blue night ở “Nhắc lại để mà ghi nhớ”, ôi bao giờ tôi mới hoàn thành xong dự án Radio của mình, để tôi có thể đem đến cho thính giả một kênh âm nhạc giàu cảm xúc.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Blue night, theoyeucau

Góc nhìn của tôi trong vấn đề tác quyền

March 11, 2012 by mrhoi 1 Comment

Nhân dịp vừa được xem “Câu chuyện văn hóa” của chị Việt Trinh, chị này mới được đỡ bị vùi dập nên làm nhiều chương trình về văn hóa rất ok, tôi có nói đùa với vợ, rằng tiếc cho chị ấy quá, nên không dính scandal thì có khi bây giờ phải ngang ngửa chị Diễm Quỳnh hoặc có khi là Tạ Bích Loan.

Trở lại với câu chuyện về tác quyền, tôi nghĩ xuất phát đều từ một từ thôi “tham”.

Các tác giả thì, không nghĩ rằng họ sáng tác, không được đưa ra công chúng, thì ai biết? ai nghe? ai tán tụng họ? Nếu họ nghĩ đó là của riêng họ thì thôi, đề nghị viết xong cất vào két sắt, khỏi phải lo ai xâm phạm… :D, người tôi ngưỡng mộ nhất ở trọng danh sách nhạc sĩ Việt Nam được nhắc tới trong phóng sự trên đó là Trình Công Sơn, ông sống gửi, thác về, đơn giản sáng tác để tặng cho đời… không tính toán, có phải chính vì vậy mà số tiền tác quyền của ông được nhiều nhất? Với tôi, tôi nghĩ rằng ông ấy đã sống đúng với việc cho đi thật nhiều, rồi sẽ nhận lại được, nhưng tiếc rằng số tiền đó thuộc về những người thân của nhạc sĩ, chứ không phải cho riêng mình, thật tiếc cho một con người, khi sống thì không được nhiều, khi chết đi lại là miếng lời béo bở cho các nhà sản xuất âm nhạc, hay tổ chức biểu diễn, ôi đó có phải là những điều mà tôi ghét nhất ở hệ thống giải trí hỗn mang này?

Trên thế giới tôi thấy có một số trường hơp tương tự như Michael Jackson, Whitney Houston… khi chết đi họ cũng là cái cớ để các bạn sản xuất thu thêm tiền trên nước mắt của những người thân và người hâm mộ. Đúng như những gì phim “Chủ nghĩa tư bản, một chuyện tình”, bộ phim đã thu hút tôi từ những cảnh quay đầu tiên, và ngỡ ngàng về một thế giới tôi nghĩ là tự do và dúng như quy luật tự nhiên, cá lớn nuốt cá bé.

Đó là việc của các nhạc sĩ, các nghệ sĩ, tôi nghĩ cũng có lý do tương tự, nhưng họ là người truyền tải lại tác phẩm cho người nghe, họ làm việc đó vì đó là công việc là niềm đam mê của họ… hình như ai cũng nói thế, mà tất nhiên họ làm việc đó vì tiền, vì sự nổi tiếng… nổi rồi thì muốn quay lại để trả ơn những người đã nâng đỡ mình lên “bông sao” là các phương tiện truyền thông, các nhà sản xuất âm nhạc, tổ chức biểu diễn… tôi nghĩ họ cũng mắc một chữ “tham”.

Cuối cùng phải nói tới các đơn vị kinh doanh trên các tác phẩm âm nhạc nói riêng và các tác phẩm trí tuệ nói chung, họ cũng mắc một chữ “tham”, một trong số họ không nghĩ rằng mình kinh doanh kiếm sống dựa trên người khác, ăn quả phải nhớ người trồng cây, nên sử dụng một phần kinh phí để trả lại những người đã cấu nghiến những tác phẩm có giá trị để họ có những đồng tiền trong công việc kinh doanh của mình.

Và nếu ai trong chúng ta đều làm với tình yêu, đam mê và có ý thức, mọi chuyện sẽ không phải quá mệt mỏi với việc phải lôi nhau lên các phương tiện truyền thông, rồi lôi nhau ra tòa… rồi cuối cùng là tự thỏa thuận =)). Tôi nghĩ các bạn trên nên học tập cách hoạt động của cộng đồng Mã nguồn mở trên internet, các trí tuệ được đóng góp và chia sẻ cho cộng đồng, ai tạo được lợi nhuận từ sản phẩm trí tuệ đó, tùy ý thức của mình có thể đóng góp thêm hoặc úng hộ người tạo ra sản phẩm đó bằng cách ủng hộ một số tiền nho nhỏ. Với sự giúp đỡ của công nghệ thì tôi nghĩ rằng, nếu bạn tạo ra sản phẩm thực sự tốt bạn sẽ thành công.

Filed Under: Suy nghĩ Tagged With: Diễm Quỳnh, Michael Jackson, Tạ Bích Loan, tham, Việt Nam, Việt Trinh, Whitney Houston

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 13
  • Go to page 14
  • Go to page 15
  • Go to page 16
  • Go to page 17
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 40
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in