• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

Số phận

November 1, 2016 by mrhoi Leave a Comment

Những kẻ can đảm nhất chưa hẳn là những người gan dạ, có thể nói rằng họ chưa chạm đến tận cùng của sự tuyệt vọng. 

Cuộc sống đôi khi khiến những người can đảm trở nên mềm yếu trước những điều tột cùng của sự việc.

Trong ranh giới mong manh của cuộc sống, đôi khi những sắp đặt của số phận vốn là một trò đùa của những gì trần trụi nhất. 

Vẫn nhớ một câu của mẹ “Mẹ tin có nhân quả” còn con thì tin rằng “sự thật chỉ có một và thời gian sẽ trả lời tất cả”

Mong mẹ bình an

Filed Under: Cá nhân

Điên ghê

June 21, 2016 by mrhoi Leave a Comment

Tự dưng muốn chửi cái xã hội này vài câu cho đỡ tức. 

Filed Under: Cá nhân

Thời đại của những cái đuôi dài

May 31, 2016 by mrhoi 1 Comment

Nếu là người làm khoa học thực sự, hay đơn giản là người có máu kinh doanh công nghệ, thì bạn nên tìm đọc cuốn “Cái đuôi dài”, một trong những cuốn sách tôi thấy được giải đáp nhiều nhất cho các vấn đề công nghệ xoay quanh chúng ta.

Nếu đang ở thế hệ cũ, vẫn muốn theo đuổi con đường công nghệ, thì cần mở rộng góc nhìn, mở rộng tư duy để có thể tiếp cận những điều mới mẻ, ngoài những gì mình đã từng biết, mỗi một ý tưởng mới, một công nghệ mới, sẽ làm dài thêm những kiến thức của chúng ta.

Tôi không phải là người thông mình, tôi cũng không phải là người có khả năng sáng tạo, nhưng tôi luôn có một khát khao được giống tụi nó, tụi Tây, chỉ đơn giản là mình đã lạc hậu, theo sau nó cả “ngàn” năm, mà đòi cưỡi lên đầu tụi nó, làm ra những gì tụi nó đang làm… là điều quá đỗi phi thường, không phải ai cũng có khả năng làm được. Nhưng việc sống chung với tụi nó, làm việc cùng với tụi nó là một điều dễ dàng  hơn nhiều.

Sau ngần ấy năm làm việc, lao động, nghiên cứu, tôi mới chợt nhận ra, không phải làm được cái X, nắm bắt được công nghệ Y là tài giỏi,  quan trọng là những gì bạn làm, những gì bạn tin có đem lại cho bạn hay cộng đồng một điều gì đó không? Nếu không nó chỉ giống như bong bóng xà phòng… có thể nổ bất kỳ lúc nào.

Trở lại vấn đề, tự dưng tôi muốn gào vào mặt một ai đó, để nói rằng, phải thay đổi, ngay cả những lãnh đạo cao nhất còn muốn thay đổi, những người năng động muốn thay đổi, càng ít muốn thay đổi, càng chứng tỏ mình chẳng có giá trị gì… Tự dưng lại muốn làm một điều gì đó điên điên, chỉ để được mỉm cười vì không phải lãng phí thời gian, tuổi trẻ vào mấy việc vô bổ, để rồi đến một ngày bị quẳng đi như một đống phế thải của xã hội.

Đó là vì sao, những Startup liên tục ra đời và các công ty của chúng ta không bao giờ lớn được, vì thiếu những còn người dám thất bại.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: công nghệ, muốn thay đổi, tụi nó

Khi nào mình được như Tây

June 1, 2015 by mrhoi Leave a Comment

Dạo này hình như bị stress, cuối tuần cả nhà thường rủ nhau xem Vietnam Idol và The Voice. Hôm nay hai mẹ con đi ngủ trước vì con không cưỡng nổi cơn buồn ngủ vì thiếu mặt bố chị Bo… mình ngồi lại xem xong và lượn một vòng các kênh yêu thích. Chợt dừng lại ở Discovery… nhìn các bác nông dân làm việc trên cánh đồng cò bay mấy đời không hết, mà chỉ có duy nhất một vài xe nông nghiệp đang làm việc. Bác nông dân thì vừa lái vừa nhìn vào smartphone và mình hình định vị.

Chợt nhớ lại phóng sự về cái sự nghiệp nông lâm của nước nhà… ai cũng biết là có vấn đề, bầu Đức thì phải sang tận Campuchia và Lao để làm trang trại, mà không phải là ở Việt Nam. Nông sản thì được mùa rồi mất giá, các thương lái thì năm ngụp lặn mỗi năm chẳng biết đằng nào mà lần.

Tóm lại, lấy cái ví dụ về mấy chị đi thu gom phế liệu, thì thấy tất cả các ngành kinh doanh ở nước nhà không hơn các chị ấy là mấy về mặt tư duy. Đến như tôi làm ở trong lĩnh vực dễ để tăng năng suất làm việc nhất, thì luôn đụng phải đủ thứ “đào lên rồi lại lấp đi”. Nếu nghe một lãnh đạo cao cấp trong ngành công nghệ nói rằng, với việc đơn giản đến chán nản ấy chỉ cần có một người xử lý là đủ, khỏi cần “cơ giới” làm gì. Hay cái việc đưa ra giải pháp trong việc làm “cơ giới” nửa vời, hay làm thủ công được đưa ra một cách hồn nhiên trong cuộc họp thì tôi đã thấy chẳng có cửa nào để làm tốt hơn được.

Dạo này được các anh hùng bàn phím, ca thán là, mấy bác rảnh rỗi online chém gió chẳng làm gì cho đất nước cả. Thôi thì cũng chỉ mong muốn vào một lúc nào đó, những gì mình giữ lại ở đây sẽ có cơ hội thay đổi một ai đó, từng chút, từng người thay đổi, đất nước sẽ được đổi thay. Còn giờ, mình nghĩ làm theo lời Bác, tuổi nhỏ làm việc nhỏ… tôi cung cố gắng làm tiếp những việc của mình một cách hiệu quả nhất.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: cơ giới, làm việc, Tây Dạo, The Voice, Việt Nam, Vietnam Idol

Thành công là gì…?

April 23, 2015 by mrhoi Leave a Comment

Hôm nay ngồi nói chuyện cùng một ông em giang hồ mời tiếp chuyện vài lần mặc dù về lý là biết ông em mấy năm rồi :D… về nhà có đôi chút mang mác buồn… buồn vì một số thông tin không đáng vui gì cho lắm, buồn vì cái tinh thần lạc quan về cuộc sống của mình cũng chẳng ăn thua gì…

Vậy là đã 5 năm kể từ lần đầu tiên viết một bức tâm thư để “treo” lên cửa ngôi nhà của mình… lúc đó cũng là lúc mình nhận được thông tin từ bà xã về việc nên hay không duy trì một “ngôi nhà trong mơ” cho bất kỳ thành viên nào có thể quay trở lại và sống với đam mê của mình. Lúc đó cũng chính là lúc vất vả để cạnh tranh với mấy em với từ khóa vô cùng “hot” lúc đó… 5 năm trôi qua, rồi đó khi độ “hot” giảm xuống và giờ đây cá trang ăn bám cùng độ “hot” ngày nào giờ đã ra đi không một lời từ rã, thì mình vẫn ở đây theo đuổi đam mê của mình. Có lẽ vì mình biết đến lúc những gì mình đang giữ sẽ có một giá trị nhất định, theo thời gian giá trị nó sẽ được lớn lên.

 

quick snow show

 

Mình vẫn nhớ như in câu nói của ông sếp cũ, có một vài cách thành công trên Internet, nhưng cách phổ biết nhất là “sống dai”… tức là lâu đến mức các đối thủ khác “kiệt sức” mà chết đi, thì nhất định mình sẽ thành công. Nhìn cái biểu đồ trên, mình nghĩ đây là thời gian của mình, thời gian mình sẽ làm được một điều gì đó, để chứng minh đam mê của mình là một điều không hề viển vông.

Lài là một sự trùng hợp, những cú hích vào mình như có ban tay sắp đặt của định mệnh, cú hích đầu tiên, đơn giản là mình tập hợp được một lực lượng các bạn cùng đam mê sở thích, để vài năm sau đó có một thành công nho nhỏ. Giờ đây, không biết là vô tình hay hữu ý, tự dưng được bà xã tặng cho mình cuốn sách “Cái đuôi dài”, có lẽ đây là một trong những cú hích giúp mình định hình rằng những gì mình đang làm và suy nghĩ là đúng đắn.

Vốn không thích sự thành công, vì với mình thành công ở trên con đường đi, không phải ở đích đến, được làm việc mình thích đã là điều vô cùng hạnh phúc rồi. Đối với mình nghĩ lớn làm nhỏ, mọi điều thuận theo tự nhiên là tốt nhất 😀

Filed Under: Cá nhân Tagged With: kiệt sức, ngôi nhà trong mơ, sống dai, treo

Chuyện Tết của tôi

February 26, 2015 by mrhoi Leave a Comment

Ngày Tết của tôi năm nay thật tất bật, có lẽ điều mà hằng năm tôi muốn được hưởng thụ trong dịp Tết là được làm việc mình thích mà không bị quấy rầy. Nhưng đó vẫn chỉ là mơ ước, được nghỉ 9 ngày thì hơn 8 ngày phải làm việc nọ việc kia. Với tôi Tết chỉ đơn giản là được ngửi mùi hương, nhưng Tết này bàn thờ ông bà ở cao quá, nên tôi không cảm giác được Tết đang về. Mong muốn lớn nhất của tôi là ngày 30 Tết kéo thật dài… vì tôi yêu cái cảm giác cả nhà được quây quần chuẩn bị cho bàn thờ tổ tiên.

Tết cũng là dịp tôi và Ngỗng có thời gian xem TV, đúng là con gái đang tuổi lớn, tự dưng bật TV và theo dõi phim Việt Nam. Câu chuyện xoay quanh việc cô con dâu muốn đi du lịch vào dịp Tết vì có được thưởng cặp vé khứ hồi. Bố đẻ sang gặp con gái… mắng cho con… rồi lên xe đi về. Vì thấy to tiếng trên TV, Ngỗng quay lại hỏi bố “Ông ấy đúng hay sai hả bố?”.

Tết này, cũng là thời gian tôi được quay trở lại với ước mơ nhỏ bé của mình, cả Tết nghe đi nghe lại chương trình của Tiểu Nhật, mình thực sự thấy nhớ các cô em lắm chuyện trong đội Cầu Vồng, thực sự mốn làm thật nhiều điều… vậy là 5 năm đã trôi qua… các em đã lớn, tôi thấy các em đã xa dần những gì mà tôi và các em đã làm sẽ không bao giờ mất đi… nó sẽ ở mãi trong tim… của tôi.

Filed Under: Cá nhân Tagged With: Cầu vồng, Chuyện Tết, Ngày Tết, Tiểu Nhật, Việt Nam

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Go to page 2
  • Go to page 3
  • Go to page 4
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 40
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in