• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for Lưu trữ

Lưu trữ

Bon chen làm mốc thời gian đáng nhớ

February 26, 2012 by mrhoi Leave a Comment

Hôm nay báo vnExpress kỷ niệm 11 năm tuổi, oài, nhanh vậy rồi đó, từ hôm mình còn làm ở Vạn Bảo thấy tổ chức 5 năm, vậy là mình đã làm ở FPT được 5-7 năm rồi cơ đấy… thời gian đúng là trôi nhanh thật, sắp gần một thập kỷ, thời gian cứ trôi qua vùn vụt thế này thì biết đâu làm lần.

Trước đây còn đi học, chẳng hiểu sao thời gian trôi qua chậm thế, mãi không thấy hết năm, hết tháng để được nghỉ hè hay nghỉ Tết. Giờ vèo phát hết năm, nghỉ vèo phát lại hết Tết ngoảnh đi ngoảnh lại chẳng làm được việc gì cả =)). Thôi tự an ủi mình, chưa làm được trì cũng làm được một ít, đôi khi nhìn vào việc tiêu cự dễ, nhưng để tìm tích cực của bản thân và người khác cũng thật là khó. Ai giỏi mới làm được việc này đấy nhé!

Hôm nay cũng là ngày TYC cán cột mốc thứ hạng 100K trên Alexa, sau thời gian dài bị đì dưới dáy của Internet vì nguyên nhân nào thì mình không biết, nhưng mình biết rằng một cơ số site mình biết có traffic lèo tèo cũng có thứ hạng hơn TYC, thế mới cay. Từ trong và sau đợt Tết, mình thấy có sự thay đổi, có thể trong thuật toán của Alexa cũng đã thay đổi, mấy site cheat bạn ấy trước đây đều được ra đi, hoặc an nghỉ ở tầm thấp, có khi giống mình mấy năm trước ấy, nhưng mình thề là chưa từng cheat bạn Alexa tí nào cả.

787-theoyeucau-com-alexa-site-info-290x300

Traffic không giảm, là mấy, nhưng page view thì giảm thấy rõ, nhưng thời gian lưu lại site trung bình thì cứ gọi là kỷ lục, 30 phút là con số mình nghĩ là mơ ước của một cơ số site, duy trì lượng độc giả trung thành, một con số tốt cho những nhà quảng cáo thương hiệu theo đường lối impression. Điều có nguyên nhân là do cách chơi nhạc trên site thay đổi. Thôi mình cứ nghĩ là phục vụ thính giả cho tốt đã.

Mở đầu một năm mới, nhiều việc vẫn phải làm, một vài dự định cố gắng hoàn thành, chặng đường còn dài, chuẩn bị tốt cho thời kỳ bùng nổ sắp tới. Hẹn gặp “ấy” ở tương lai nhé.

Filed Under: Lưu trữ Tagged With: theoyeucau, thời gian, Vạn Bảo, vnexpress

Tình yêu bất diệt

September 6, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Sáng đ ilàm nhận được email của bạn NamNH10, bức tranh thật là hay ho, nét vẽ đúng phong cách mình thích, lưu lại để làm từ liêu nào :D
Sáng đ ilàm nhận được email của bạn NamNH10, bức tranh thật là hay ho, nét vẽ đúng phong cách mình thích, lưu lại để làm từ liêu nào 😀

Filed Under: Lưu trữ Tagged With: NamNH

Sợi dây tình yêu

May 25, 2011 by mrhoi Leave a Comment

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”

Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”

Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…

(Trang Hạ dịch, theo saycoo-ĐL)Bản thân tôi thấy truyền này có chút vấn đề, tình yêu không thể đến bằng sự cảm thông, có thể là thương hại như vậy được, sử dụng cái chết để chứng minh tình yêu thì có vẻ hợp với phim cổ trang. Nhưng có một điểm tôi nghĩ tác giả cũng muốn nói tới, là là hiện tại, nơi mà mọi thứ đang diễn ra, nhưng theo quan điểm của tôi, Hiện tại, quá khứ và tương lai đều có giá trị của nó, chân trọng hiện tại, đừng quên quá khứ và hãy hướng tới tương lai.

Filed Under: Lưu trữ Tagged With: Cam Lộc, Châu Nhi, Chi Th, Chi Thụ, Hiện tại, nghìn năm, ngươi đã, Nhưng Châu Nhi, Trang Hạ, Trang Hạ dịch, Trạng Nguyên, Trường Phong

Quick, Snow và tôi

January 22, 2011 by mrhoi Leave a Comment

199-42-17718310

Sáng nay đang ngủ ngon lành. Một giấc ngủ kịch tính và sặc mùi kinh dị. Mơ màng cùng bà đi bắt ma quỉ gì đó dưới âm ty thì mấy người em gái nhỏ phòng trên réo gọi: ‘Anh Dương ơi, có Quick Snow rồi nè. Ba hồn bảy vía anh dậy đi thôi…’

Chu choa. Mắt nhắm mắt mỏ nhìn đồng hồ đã 10h sáng. Mình với tay dò sóng trên cái radio. Chết tiệt dò mãi không mảy may tín hiệu, chỉ có tiếng tần sóng tranh nhau lạo xạo. Đành phải chui ra khỏi cái chăn ấm, mở máy tính vào web VOV để tìm ngheQuick & Snow show online.

Những giọng nói thân thương, những cuộc đấu khẩu vui nhộn, những tâm sự cảm động, những bài hát quốc tế quen thuộc ồ ạt kéo đến đủ để mình tắm táp trong vui sướng hiện tại và những kỉ niệm xa típ tắp cũ mèm. Mình bí từ quá, hừm phải mượn một câu tuyệt hay trong cuốn Lời hứa lúc bình minh của Romain Gary để diễn tả cái cảm giác này. Còn tôi thì nôn nóng không biết làm gì đành chạy ra làm bạn với biển khơi. Biển nhận ra tôi tức thì và đến liếm ngón chân tôi. Mình như bao người khác, có lẽ đến triệu người từng nghe chương trình này, nghe lại Quick & Snow show sau một thời gian dài gián đoạn giống như gặp lại người bạn cũ, chân thành kỷ niệm, nên quấn quýt nhau lắm.

Mình bắt đầu nghe Quick & Snow show từ cách đây 10 năm, hồi học cấp hai gì đó khi nó có tên là MTV Most Wanted hay ca nhạc theo yêu cầu. Lúc đó, tài sản lớn nhất mình có là cái phone có thể chạy băng cassette, nghe radio và ghi âm. Mỗi sáng thứ 6 và chủ nhật bao giờ cũng hấp dẫn và đáng sống vì có chương trình Quick Snow. Mùa đông, mùa hạ, ngày nắng, hôm mưa… cứ đúng giờ phát sóng chương trình là mình ôm cái phone ngồi góc nhà và trốn vào cái thế giới riêng tạo bởi âm thanh đó.Có những hôm trùng giờ đi học, mình trốn xuống bàn cuối, gục mặt xuống lén lút cắm tai phone và thưởng thức. Có lần bị thằng Thịnh đua chơi đểu, rút tai phone bất ngờ, tiếng nhạc oang oang, cô giáo phát hiện. Tịch thu phone. May mà mình có tài viết bản kiểm điểm một cách thống thiết nên được nhận lại tang vật. Còn những buổi sáng chủ nhật đi đá bóng đành nhờ đứa em họ thu lại rồi về nghe. Hồi đó, có bao nhiêu tiền đều dành mua băng cassette trắng để ghi lại các chương trình Quick & Snowshow và rảnh rỗi là nghe đi nghe lại.Để cười, để xúc động, để nghe mấy câu triết lý, để nghe người ta chim chuột, động viên nhau. Lâu thật là lâu, thử nghe lại những cái băng bụi bặm mốc meo đó xem. Vớt vát được cuốn băng nào, đoạn băng nào mà còn phát được ra tiếng là mình cũng khóc nhè nhè cùng nó luôn ấy chứ. Toàn thương vay khóc mướn cho người thôi còn mình thì không có vụ đó. Chưa bao giờ gửi bài hát tặng ai và chưa bao giờ nhận được từ ai. À không, cũng có lần duy nhất và không thành.Khi ấy là năm lớp 9, mình nghĩ là mình yêu… cô giáo dạy Hóa. Đó là lý do chính đáng để mình học dốt môn này điên đảo mà không thấy tự xấu hổ. Yêu rồi thì còn để ý “người ta” giảng gì chứ, chỉ len lén nhìn vào mắt “người ta”, môi “người ta”, gáy “người ta”, sống lưng “người ta”… Lý do khiến mình fall in love với “người ta” cũng thật vớ va vớ vẩn. Mình nhớ, hôm đó học về hợp chất gì đó của Nitơ có khả năng gây cười, phải rồi khí gây cười N2O.Cô đang nói về cái khí đó và ví dụ về cái sự gây cười của nó làm bọn học sinh há hốc miệng thích thú thì một con chuột to tổ chảng không biết từ đâu chạy ra, loạng choạng quá, nó chạy ào về phía cô giáo. Chuyện mấy con chuột chạy tung tăng trong các lớp học là chuyện hết sức bình thường nếu cô giáo của mình không hét lên, giật bắn và chạy ra khỏi lớp. Cả lớp cười ấm ầm mà không cần N2O. Mình thì thấy cô đáng yêu chết đi được. Rồi… yêu thế thôi.Mình cứ tơ tưởng vẩn vơ. Mình làm nhiều thơ tình, viết nhiều trang nhật ký, nghe ngóng và ghen tuông ngấm ngầm. Cô giáo dạy Hóa, gần 30 tuổi, một chồng và hai con, đã trở thành một trong nhiều người phụ nữ đi qua tuổi dậy thì của mình bằng cách đó. Tất nhiên hoàn toàn không sặc sụa tình dục như cậu bé Renato trong Malèna. Mình chỉ dồ dại khi kết thúc năm cuối cấp, trong lúc chúng nó lộn nhộn viết lưu bút chia tay, mình tập trung làm một việc duy nhất. Viết thư thật hay để nhờ Quick & Snow gửi tặng bài hát cho cô giáo dạy Hóa.Viết hoài, chờ mãi nhưng không thấy. Tức không chịu nổi. Mình đã thề không bao giờ nghe cái chương trình đó nữa. Hậm hực, mình về luyện giọng, thu bài Forever and One của Halloween vào băng cassette chờ đến ngày bế giảng tặng cô. Mình đã làm thế. Mình chưa bao giờ hối hận về việc đó dù nó dại dột. Mình đã nói “anh yêu em” trong cuốn băng đó rôi mới hát. Forever and one I will miss you / However, I kiss you yet again. Mình cũng chưa bao giờ đặt câu hỏi cô ấy có nghe cái băng đó không, có cười không, có cho chồng nghe cùng để cùng cười không…Hôm nay nghe Quick & Snow, mình lại nhớ để tủm tỉm cười vào một ngày đẹp trời. Thế thôi.

Filed Under: Lưu trữ Tagged With: Anh Dương, Forever and One, kiss you yet again, MTV Most Wanted, người ta, Quick Snow, Romain Gary, show

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Go to page 2
  • Go to page 3

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in