• Skip to main content

MrHói's Blog

The simple is the best

You are here: Home / Archives for mrhoi

mrhoi

Firefox trình duyệt lý tưởng

January 11, 2007 by mrhoi Leave a Comment

Một điển hình của thế hệ web 2.0, nếu như mọi người nghĩ thế hệ web kế tiếp này có đặc điểm nổi bật là sử dụng kỹ thuật Ajax thì cũng đúng nhưng chưa đủ, thế hệ web 2.0 sẽ thay thế thế hệ web hiện tại bằng khả năng phát huy được sức mạnh cộng đồng, giống như cách mà google đang làm, sử dụng nhiều giọt nước nhỏ để làm nên biển cả mênh mông.

Hôm nay đọc được nguồn thu của Firefox tử Google, chưa bao giờ mình lại thấy mừng cho nhiều người khác kiếm được tiền nhiều hơn mình đến vậy. Có lẽ Fifefox ra đời như là một mốc đánh dấu chọ việc opensource có thể kiếm được rất nhiều tiền nếu như nó được sử dụng đúng cách.

Mozilla đã nhận được từ Google thông qua Firefox la $2.4 triệu cho năm 2003, $5.8 triệu cho 2004, và $52.9 triệu cho 2005. Một con số không hề tồi phải không. Điều còn hơn thế nữa, Mozilla đã đem lại cho chúng ta một trình duyệt (chưa thể nói là có an toàn tuyệt đối hay không) nhưng đó là một trình duyệt nhanh, mạnh mẽ và không ngừng được thay đổi bởi chính sức mạnh của những lập trình viên tâm huyết.

Nếu bạn là lập trình viên hay họa sĩ thiết kế website, tôi khuyên bạn nên dùng Firefox, bạn có thể khám phá các Extensions của firefox giúp bạn lập trình và thiết kế nhanh hơn và chủ động hơn rất nhiều, ngoài ra Firefox sẽ giúp bạn khám phải các đối tượng của website giúp bạn có cái nhìn sâu hơn và rõ ràng hơn về cấu trúc của website.

Còn đợi gì nữa nhỉ hay vào đây và sử dụng trình duyệt tốt nhất hiện nay, còn cái cách mà tôi đang làm đây cũng là phi lợi nhuận vì chính bản thân tôi cũng mong muốn mozilla ngày càng phát triển để tôi có một trình duyệt thực sự an toàn và hiệu quả, và từ nay tôi cũng sẽ search bằng search box của Firefox để tăng thêm thu nhập cho Mozilla.

Filed Under: Uncategorized

Rượu

November 2, 2006 by mrhoi Leave a Comment

Hôm nay… chẹp thực ra đã sang ngày hôm sau, 3.11. Nhân dịp sinh nhật anh KingKong mình muốn nói đến rượu. Đối với mình bia và rượu chẳng phải là cái thứ bổ béo gì mà lôi ra chúc nhau sức khỏe. Mà chẳng biết uống kiểu đó có khỏe lên được tý nào hay không, nhưng ảnh hưởng thì còn lâu mới hết.

Rượu đúng là được chắt lọc tinh túy nhất từ gạo, uống một ly rượu ngang bằng mấy bát cơm. Nhưng thời nay người ta không phải uống rượu vì thích, mà uống vì nghiện, uống vì thể hiện, uống vì bị ép… Tôi là cũng thuộc dạng uống là phí rượu, bởi vì tôi uống rượu bị choáng váng thôi chứ không say, mà cái cảm giác khó chịu cứ deo bám mình.

Tôi ghét nhất ai uống rượu mà say, uống vào mà “ra luôn” đó mới chính là phí rượu. Bác KingKhong một kẻ rất thích uống rượu và thích bắt người khác uống với mình, sự thật là bác là người phung phí rượu lắm đấy. Có câu bác nói rằng uống rượu để nói thật, nếu người mà phải nhờ rượu để nói thì chẹp em không hoan nghênh cho lắm. Nếu muốn nói thật thì không cần phải rượu, uống coka cũng nói thật được, lòng của con người làm sao đo được qua chén rượu phải không anh?

Hôm qua 2.11 là ngày sinh nhật anh Công, nhưng theo truyền thống của kẻ hay “đi làm gì cũng muộn” như mình thì bây giờ chúc mừng mới phải phép. Hì đã từ lâu rồi trong đầu mình không coi trọng đó là ngày gì, miễn sao mình có lòng là được. Giống như câu các cụ hay dạy mình, nếu hạnh phúc ngày nào cũng là tết.

Một lần nữa chúc mừng sinh nhật anh Công, làm với anh gần 2 năm rồi mới biết hôm nay là sinh nhật anh, hì nói thêm một chút về hôm nay, bác là người public quá… đôi khi em sợ anh không có gì cả đâu. Chúc anh mạnh khỏe, hạnh phúc, thành công và sớm thực hiện được nguyện vọng báo hiếu với bố mẹ� anh nhé.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: Bác KingKhong, KingKhong, KingKong, Rượu Hôm

Hãy bỏ học

October 13, 2006 by mrhoi 1 Comment

Đây là bài diễn văn của Larry Ellison (Chủ tịch Oracle) tại ĐH Yale vào lễ tốt nghiệp năm 2000 và cũng vì nó, ông bị lôi ra khỏi sân khấu khi đang diễn thuyết.

“Là SV của ĐH Yale, tôi xin lỗi nếu các bạn có thể chịu đựng được phần mở đầu trước, nhưng tôi muốn các bạn làm một điều gì đó cho tôi. Xin hãy nhìn chung quanh bạn. Hãy nhìn người bạn cùng lớp bên trái bạn. Hãy nhìn người bên phải bạn. Bây giờ, hãy xem xét điều này: 5 năm nữa, 10 năm nữa, thậm chí 30 năm nữa, kì quặc là những người bên trái bạn sẽ trở thành người thua cuộc. Người ngồi bên phải bạn lúc đó cũng là người thua cuộc. Và bạn, người ở giữa sẽ như thế nào?

Bạn có thể mong mỏi điều gì hơn? Rốt cục bạn cũng sẽ là một gã tồi mà thôi. Tất cả đều thua. Tất cả. Thực tế, khi tôi tìm kiếm trong số những người trước mặt tôi hôm nay, tôi không thấy được hàng ngàn tia hi vọng cho một ngày mai tươi sáng. Tôi không thấy hàng ngàn người lãnh đạo tương lai trong hàng ngàn ngành công nghiệp. Tôi chỉ thấy hàng ngàn kẻ thua cuộc. Bạn lo lắng ư? Dễ hiểu thôi. Sau cùng, tôi, Lawrence “Larry” Ellison, người bỏ học đại học nửa chừng, cả gan hùng hồn thốt ra những điều trái lẽ phải như thế trước khóa tốt nghiệp của một trong những viện có uy tín nhất đất nước này?

Tôi sẽ nói cho các bạn biết tại sao?

Bởi vì tôi, Lawrence “Larry” Ellison, người giàu thứ hai trên hành tinh, là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Bill Gates, người giàu nhất thế giới dù sao đi nữa cũng là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Paul Allen, người giàu thứ ba trên thế giới, cũng bỏ học ÐH giữa chừng, và bạn thì không làm điều đó. Và cứ tính như thế tiếp tục đi. Cho đến Michael Dell, người giàu thứ 9 trên thế giới và ngày càng đi lên rất nhanh, cũng là một thằng bỏ học giữa chừng và bạn, vâng chính lại là bạn, không như thế. Bạn thấy đảo lộn rồi ư? Có thể hiểu được mà.

Vì vậy hãy để tôi chọc giận cái tôi trong bạn bằng cách chỉ ra, một cách thẳng thắn, là bằng cấp của bạn chẳng có giá trị gì hết. Phần lớn các bạn, tôi tưởng tượng là, đã trải qua 4,5 năm ở đây, bằng nhiều cách bạn cố gắng học và chịu đựng những gì sẽ có lợi cho bạn trong những năm sắp tới. Bạn đã lập ra một thói quen làm việc tốt. Bạn đã thiết lập nên một mạng lưới các quan hệ để có thể giúp đỡ bạn khi bạn vấp ngã trên con đường của mình. Và bạn đã tạo ra những gì có quan hệ suốt đời với từ “cách chữa bệnh”.

Tất cả điều đó đều tốt. Sự thật là bạn sẽ cần đến mạng lưới đó. Bạn sẽ cần những thói quen làm việc chăm chỉ. Bạn sẽ cần “cách chữa bệnh”. Bạn sẽ cần nó vì bạn không bao giờ bỏ học nửa chừng, và chính vì thế, vâng, bạn sẽ không bao giờ ở trong số những người giàu nhất thế giới. Oh, chắc chắn là làm theo cách của bạn sẽ không bao giờ vươn tới số 10, 11 như Steve Ballmer. Nhưng mà, tôi không nói cho bạn biết là thực sự ông ta đang làm cho ai phải không?

Và để có được thành tích đó, ông ta đã bỏ học. Hơi trễ, đó là sai lầm lớn. Cuối cùng, tôi nhận ra rằng, nhiều bạn ở đây, hi vọng là đa số các bạn, tự hỏi rằng ” Tôi có thể làm cái gì đây? Không còn hi vọng cho tôi nữa sao?”

Thật sự là không. Quá trễ rồi. Bạn đã miệt mài quá nhiều, tôi nghĩ là bạn biết là quá nhiều. Bạn sẽ không là người thứ 9. Bạn có một cái mũ dính liền, tôi không ám chỉ đến cái mũ vuông ( trong đồng phục lễ tốt nghiệp) mà bạn đang đội trên đầu. Hmm… Bạn thực sự thấy lo lắng ư ? Dễ hiểu mà. Vì thế đây có lẽ là dịp tốt để nuôi dưỡng niềm hi vọng. Không phải cho các bạn mà là cho khóa mới sắp tới kia. Các bạn là đồ phế thải rồi, vì thế tôi sẽ để các bạn lãnh mức lương thảm hại 200.000 đô la một năm, nơi mà đơn xin vào làm của các bạn sẽ được những thằng bỏ học hai năm trước đây kí.

Thay vào đó, tôi muôn mang lại hi vọng cho những bạn mới vào trường. Tôi muốn nói với các bạn, là tôi nhấn mạnh điều này: nên bỏ học. Hãy xếp đồ đạc và cả những ý tưởng lại và đừng quay trở lại nữa. Bỏ học đi. Ðứng dậy đi. Ðiều tôi muốn nói với bạn là cái mũ và áo choàng tốt nghiệp sẽ kéo bạn xuống chắc chắn như là những người bảo vệ kia sẽ lôi cổ tôi xuống khỏi sân khấu này…

(Ðến lúc này thì chủ tịch của Oracle bị mời xuống khỏi sân khấu) ——————————————————————————————————-

Sau khi đọc bài viết này, tôi chỉ thấy một điều rằng, “Tây quá giỏi”, giỏi không phải ở điều đó đúng hay là sai, giỏi ở chỗ nó thuyết phục mình như thế nào. Tôi cũng đã nhiều lần nói chuyện với các bạn của mình, ở ta�nhận xét con người thông qua những thành quả mà anh ta đạt được thay vì tìm hiểu xem anh ta đã đạt được thành quá đó như thế nào và bằng cách nào.

Có lẽ điều quan trọng nhất đối với bản thân đó là được làm điều mình mong muốn, tôi vẫn tâm niệm rằng mình là quan trọng nhất và dù làm việc nào đó có thành công hay không, nhưng quan trọng vẫn là mình được làm và cố gắng hết sức để không phải nói câu “giá như hồi đấy mình làm thì bây giờ…”

Một bài viết cũng về cái sự học của 8x nổi như cồn năm 2005 đầu 2006 bây giờ đang quy ẩn giang hồ Mr Phùng Tiến Công, mời các bạn tham khảo tiếp và nhớ cân nhắc thật kỹ trước khi quyết định. Tôi mong rằng bạn không phải giờ phải nói từ “giá như”.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: Bạn đã, Bill Gates, các bạn, Chủ tịch Oracle, ĐH Yale, Hmm… Bạn, Là SV, Larry Ellison, Michael Dell, Mr Ph, năm nữa, người giàu thứ, Paul Allen, Steve Ballmer

Thế giới thật là rộng lớn… còn Việt nam thì quá nhỏ

October 12, 2006 by mrhoi 1 Comment

Hôm nay là ngày đáng ghét vật vã, dạo này phải làm việc với mấy bác nhà nước chán dã man. Hồi trước đã không thích rồi, nhưng tới bây giờ thì mình phải nói là mình “sợ”, sợ theo đúng cái nghĩa của thật sự của nó.

Hôm trước Blue có kể câu chuyện bắt cua. Đại ý là thế này, có 2 người 1 người VN và một người nước ngoài đi xuống đồng bắt cua, rỏ cua của người nước ngoài rất cẩn thận có nắm, có khóa đàng ngoài, còn của người Việt nam vốn tính phóng khoáng nên có rỏ cũng không cần có nắp. Bắt cua một hồi lâu, người nước ngoài kia ngạc nhiên và hỏi anh chàng Việt nam xem tại sao rỏ của của anh ta không cần nắp, nhỡ cua bò ra ngoài thì sao? Anh chàng kia quay lại và trả lời thản nhiên “Ối giời lo gì, cậu cứ để ý xem cứ con nào chuẩn bị bò ra khỏi rỏ thì thể nào cũng có con kéo nó xuống”.

Tôi không biết tác giả của câu chuyện trên là ai, người Việt hay người nước ngoài. Nhưng cũng giống như chuyện con lợn nhà hàng xóm mà mẹ tôi hay kể. Chuyện về anh chàng hàng khi bụt hiện lên hỏi ước muốn của anh ta, thay vì ước cho con lợn nhà mình đẻ nhiều ăn khỏe, không ốm đau như nhà hàng xóm, thì anh ta ước rằng con lợn nhà hàng xóm phải bị lăn quay ra chết như mấy con lợn trước đây của nhà mình.

Âu rằng ích kỷ là điều vốn dĩ trong mỗi con người, ai cũng có, nhưng thay vì chiến thắng sự ích kỷ để vượt lên đối thủ, đó chúng ta lại mong muốn đối thủ gặp khó khăn để chúng ta có cơ hội vươn lên. Tôi nghĩ lại cũng thấy buồn. Tại sao chúng ta không phải là người đi tiên phong trên những con đường mới, mà chúng ta thích lao đầu vào dành dật những gì mà ta thấy người khác đang đi. Âu dằng để chúng ta chứng minh rằng mình mạnh mẽ, nhưng có nghĩ rằng người tạo ra con đường mới, đó thực sự đúng là người mạnh mẽ.

Trở lại với việc ngày hôm nay, tự nhiên cuối giờ chiều rồi. khách hàng gọi điện và kêu rằng của em thế này của em thế kia, lần trước cái website của anh thế này thế kia, có chức năng này chức năng kia. Mình đã mất bao nhiêu công để làm rồi lại đòi lại cái cũ. Đúng thật là, mấy bác làm CNTT mà chẳng biết cái quái gì về HTML chẹp. Công nghệ mà các bác hay dùng đó là Ctrl + C và Ctrl + V. Hix, cái công nghệ mà tôi đã được thấy nhiều người ớn đến tận cổ, công việc nhà nước mà, làm cho nó xong, chẳng cần tìm hiểu phải làm như thế nào cho nó tốt hơn. Có lợi lộc gì thì cứ ala xô một lô một lốc người sắn tay áo vào… đòi chia phần. Chẹp làm thì chẳng làm gì cả, ai cũng lười, công nghệ + lười… thành cái gì nhỉ? Chả là cái gì cả.

Nghĩ lại không ít nơi vẫn còn những con người như thế này, vậy thì bao giờ đất nước chúng ta có thể đi lên được. Nghĩ lại thấy buồn… chẹp

Filed Under: Uncategorized Tagged With: CNTT, HTML

Bức thư tình thứ hai

September 21, 2006 by mrhoi Leave a Comment

Có lẽ nhiều người sẽ hỏi tại sao lại là thứ hai, đã thấy thứ nhất đâu mà đã thứ hai. Tôi định viết bài này lâu lắm rồi, nhưng vẫn là vì công việc, bận rộn, nhiều dự định, và những gì muốn chia sẻ ấp ủ đã chưa thể nói.

Blog giống như một “mảnh kỷ niệm” hãy lưu lại những cảm xúc, nếu không có lẽ tâm hồn tôi dần trở nên khô cằn và không còn nhớ nổi những điều đẹp đẽ ấy.

Bức thư tình của tôi, không phải viết cho người tôi yêu mà viết cho tập thể mà tôi gắn bó trong hơn một năm trước đây, FMusic. Khi nghĩ về những ngày tháng đó, tôi lại nghĩ đến ngày đầu mình mới đi làm và “Bức thư tình thứ hai” của Đỗ Bảo do Hồ Quỳnh Hương hát lúc nào cũng được bật trong căn phòng bé nhỏ nơi chúng tôi làm việc. Và nhiều khi chúng tôi vẫn ngỡ rằng nó chính là bài FMusic ca. Cuộc đời là vậy, cho dù mình muốn hay không, bữa tiệc nào rồi cũng chấm dứt, đâu có gì ở nguyên một chỗ, chúng ta rồi lại vận động và thay đổi. FMusic đã vận động, đã thay đổi và bây giờ nó không còn được nhắc đến nữa.

Nhiều khi tôi cảm thấy tiếc, không phải cho riêng tôi, mà cho tất cả mọi người, nhưng có lẽ chúng tôi đã phạm một sai lầm nào đó để bây giờ những hoài bão của chúng tôi không được thực hiện như mong muốn. Âu cũng là chuyện thường tình. Nếu nghĩ lại có khi đó cũng là một điều tốt.

Ở FMusic tôi đã học được nhiều điều, thực sự là rất nhiều, có lẽ quan trọng nhất là khả năng bình thản trước mọi vấn đề. Thú thực cho gần đến mấy tháng nay tôi mới thực sự học được điều đó.

Nhớ ngày đâu tiên đi làm, nếu tính ra phải gần 2 tháng nữa mới tới ngày tôi đặt chân vào FMusic, hôm nay cũng là ngày đầu tiên tôi viết trả lời trong mail đàn, tôi cũng đã nhiều lần định viết một cái gì đó trong nhưng dịp khủng khoảng của FMusic, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi lại không viết. Đối với tôi mọi người nghĩ sao cũng được, miễn là tôi cảm thấy mình thế nào. Mọi điều không thể ngày một ngày hai có thể hiểu hết, vậy tại sao không để thời gian tự trả lời.

FMusic là nơi đâu tiên tôi va vấp và trưởng thành, không đánh không quen, cảm ơn bức thư tình thứ hai của tôi.

Hiện tại cái tên FMusic không hay còn được gọi, giờ mọi người quen gọi là NhacSố, bản thân tôi vẫn thích là Fmusic, thôi đành vậy đành mượn tạm câu của bác Công: thời thế thế thời thế nên phải thế.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: Đỗ Bảo, Hồ Quỳnh Hương, mảnh kỷ niệm, thư tình thứ

VCTV Những điều đáng lưu ý

September 10, 2006 by mrhoi Leave a Comment

Đang ngồi làm việc nhưng xem phải chương trình “Với khán giả VCTV” nói về chuyện người dân phản ảnh tới việc bị xem quảng cáo trên các kênh truyền hình mình đã trả phí tiền để được xem. Và giải thích của VCTV là do tiền phí bản quyền các kênh mua của nước ngoài tăng nên phải quảng cáo bù vào đó nếu không phí hàng tháng của người dân sẽ tăng. Chẹp, với tôi chuyện quảng cáo là bình thường ở bất kỳ phương tiện truyền thông nào, truyền thông là để quảng bá, không quảng cáo đưa thông tin thì có ai them xem.

Nhưng tôi cú nhất ở đây là việc VCTV cứ to mồm nói tới từ mua phí bản quyền, dưới đây là thông tin về một vụ kiện cáo VCTV đã phát sóng một bộ phim mà không được cho phép.

http://www9.dantri.com.vn/Sukien/2006/6/122597.vip

Thực chất tồn tại từ cái thời MMDS truyền hình cáp đã sử dụng content của các kênh truyền hình nước ngoài để hưởng lợi, nếu ai xem VCTV1 hay VCTV7 thì thường thấy các bộ phim nước ngoài được gắn các logo của StarMovie, HBO, StarWorld… thực chất việc VCTV thu lại nội dung và thuyết minh rồi phát trên kênh khác trong hệ thống của mình là sai nguyên tắc vì nhà cung cấp nội dung nhưng HBO không hề cho phép việc này.

Giả sử nếu họ cho phép thì việc logo của các hãng sẽ không còn xuất hiện trên phim, như Phim cuối tuần của VTV1 và đài chúng ta ít tiền nên dân ta chỉ có nước xem phim cũ rích ở chương trình này là đương nhiên, nhưng chúng ta được yên tâm một điều rằng đây là phim chúng ta được cho hoặc mua với giá rẻ.

Và nếu các hãng truyên thông như HBO được phép bán lại nội dung phim họ đã mua từ các nhà sản xuất và có thể bán như thế nào là tùy họ, thì theo tôi điều này là không thể có vì khi đó các hãng sản xuất phim sẽ thiệt thòi, mà đầu mấy bác nước ngoài toàn sỏi làm sao mà chịu để yên cho những kênh truyền hình to vật vã như VCTV.

Nói túm lại tôi cực kỳ cú VCTV, đã đi ăn cắp lại còn to mồm nói bản quyền này nọ, trên đây mới chỉ có một nhà sản xuất phim thôi, mấy bác to vật bên Mỹ sang kiện cáo thì VCTV có nước bán nguyên cái trung tâm truyền hình cáp đi mà cắp tráp theo hầu tòa.

Lại còn nói thêm vụ chảo lậu của Trung Quốc, đối thủ của Truyền hình cáp, chẹp, cũng vẫn con bài bản quyền, cũng trong chương trình với khán giả VCTV cũng nói rằng không được dùng, vì nội dung thu từ chảo này không có bản quyền, chẹp, nghĩ lại vấn đề bản quyền ở nước mình vẫn còn xa với quá, tốt nhất tìm cách nào đó tự bảo vệ mình chứ mình đã vi phạm bản quyền rồi còn đi chặn họng người khác thế thì liệu có công bằng hay không?

Nghĩ cho cùng tôi vẫn thích sử dụng dịch vụ của VCTV hơn, tín hiệu analog tuy có hơi nhiễu, thích thoảng bị xoẹt, nhưng vẫn thích với VTC với đầu thu kỹ thuật số mặt đất thỉnh thoảng màn hình lại nhoằng một cái… ghét vật. Nhưng giá như VCTV biết mình là ai trong chuyện bản quyền thì tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Và cũng mong rằng kênh truyền hình trả tiền này sớm có nhiều lợi nhuận để có thể cho chúng ta xem những content của nước ngoài có copyright thực sự.

Filed Under: Uncategorized Tagged With: MMDS, StarMovie, StarWorld, Trung Qu, Trung Quốc, VCTV, VCTV Nh, VCTV Những

  • « Go to Previous Page
  • Go to page 1
  • Interim pages omitted …
  • Go to page 35
  • Go to page 36
  • Go to page 37
  • Go to page 38
  • Go to page 39
  • Go to page 40
  • Go to Next Page »

Copyright © 2026 · Revolution Pro on Genesis Framework · WordPress · Log in